Mộng mơ – Ngạo Thiên

0
Mộng mơ – Ngạo Thiên

Đời người sao quá mong manh
Chỉ như chiếc lá, đầu cành gió lay
Gió buồn gió thổi lá bay
Cũng xong một kiếp, trắng tay về nguồn

Có ai vui mãi không buồn
Hỏi ai thoát khỏi, cội nguồn tử sinh
Trăm năm như một mối tình
Trăm năm được mất, bóng hình bơ vơ.

Trăm năm kiếp sống dại khờ
Tay không tay trắng, mộng mơ giữa đời.


Xem thêm:  Thơ Thương Nhớ, Chùm Thơ Tình Buồn Viết Nỗi Nhớ Người Thương