Nhớ quê – Trần Nhân Cư

0
Nhớ quê  –  Trần Nhân Cư

Tôi nằm đọc sách buổi trưa

Nắng hè vẫn đổ nhạt thưa trước thềm

Mẹ già lặng lẽ chỉ kim

Trên giàn thiên lý con chim yêu đời

Dưới nhà rộn tiếng trẻ cười

Thầy tôi bên kỷ mài thoi mực tàu

Hương trầm quyện lấy hương cau

Lắng nghe trầm bổng mấy câu thơ Đường…

Giờ đây biền biệt cố hương

Nằm nghe gió thổi bốn phương quê người.

(Trích tập san Nhân Loại, Sài Gòn 1953)


Xem thêm:  Tình thuở thanh bình - Vũ Hoàng Chương