Tôi, một kẻ – Nguyễn Chí Thiện

0
Tôi, một kẻ  –  Nguyễn Chí Thiện

Tôi, một kẻ không gia đình, bè bạn

Sống một mình, bệnh hoạn xanh xao

Chai nước con, chiếc điếu hút thuốc lào

Chiếc giường vải, chiếc bàn bằng gỗ cũ

Ðồ đạc tôi thế là tạm đủ

Cuộc sống nghèo hèn, không ước không mơ

Ngoài thời gian dạy học vài giờ

Tôi tìm kiếm niềm khuây trong sách vở

Ít ra khỏi căn buồng con tôi ở

Chủ nhật, ngày thường tôi thấy như nhau

Những khi buồn tôi đem điếu ra lau

Hoặc khe khẽ ngâm một vài câu thơ cổ

Mỗi tháng một lần tôi mang phiếu sổ

Tiêu chuẩn thịt, đường một lạng mua ăn

Trong lòng tôi chỉ một nỗi băn khoăn

Sợ bị bắt, bị nghi là bất mãn.

1966


Xem thêm:  Đường rừng chiều - Nguyễn Bính