Bông điên điển – Bùi Chí Vinh

0
Bông điên điển  –  Bùi Chí Vinh

Tôi biết có nồi canh điên điển

Cá bông lau, đậu bắp, mỡ hành

Em ngậm cái màu bông chín nõn

Thẹn thùng không nói được tiếng “anh”

Bông điên điển trên sông xưa lắm

Mùa nước lên tôi nhớ Tháp Mười

Bông điên điển trên sông sang lắm

Tôi thả tình bèo giạt hoa trôi

Bông điên điển trên sông xưa lắm

Em chèo ghe, tôi hái trộm về

Trời giận nên làm con nước lớn

Lụt tháng mười, em mất bến quê

Từ đó tôi tìm bông điên điển

Ai đem dị thảo đến nhà hàng

Con sáo sang sông con sáo hiếm

Kỳ hoa thành lẩu đãi nhà quan

Đâu biết có nồi điên điển luộc

Ăn thay cơm trên sóng thủy thần

Em ngậm cái màu bông nước mắt

Kỷ niệm buồn như một tiếng “anh”

Ở phố tôi thèm cơn nước lụt

Để bông ngày ấy tự trôi xuôi

Đâu biết chính mình đang phụ bạc

Bông chát, lòng em cũng ngậm ngùi.


Xem thêm:  Huyết thư từ Biển Đông - Bùi Chí Vinh