Viễn du đường trần – Ngạo Thiên

0
Viễn du đường trần – Ngạo Thiên

Thả hồn ngắm cảnh bồng lai
Đâu còn , hình hài cố nhân.
Lanh quanh hoá kiếp thiêu thân
, bụi trần bi ai.

Ngày mai nối tiếp ngày mai
Tâm tư , lo âu.
Về đâu kiếp sống bể dâu
Cho hồn xa mạc, thắm mầu cỏ cây.

Hương đời thoang thoảng đùa mây
Bụi bay cùng gió, lá cây rụng rời.
Đường trần bể khổ
Kẻ cười người khóc, tả tơi .

Thả lòng nhẹ bước hồn thơ
Hư không tĩnh lặng, giữa bờ chơn tâm.
Ngoại vi bất nhiễm bất xâm
Thanh cao , nảy mầm sắc hương.

Sợi tình sợi nhớ sợi thương
Cho lòng nặng gánh, vấn vương lệ sầu.
Dòng đời đi mãi về đâu
Hỏi đâu là bến, bể dâu .

Lạc hồn nhẹ bước rong chơi
Không lo không nghĩ, sắc đời vô ưu.
Hết mưa trời vén mây mù
, viễn du đường trần.


Xem thêm:  Viết cho con mùa xuân thứ nhất - Bằng Việt