Tự khúc cuối mùa thu – Dương Trọng Dật

0
Tự khúc cuối mùa thu  –  Dương Trọng Dật

Đang không trời bỗng đổ mưa

Em như nắng ấm cuối mùa

Chợ tan

Chiều nghiêng

Sương trắng

Nghi Tàm

Heo may cạn gió

Thu vàng đã qua?

Chút hương hoa sữa nhạt nhòa

Người đi

Mang cả sắc hoa

Đi rồi

Phố đông bỗng lạnh tê người

Một mình tôi

Lặng nghe trời trở đông

Với tay níu chút hương đồng

Thuyền ai đậu bến sông Hồng

Lẻ loi

Lắng trong hương cốm xa vời

Mùa thu

Sao vội theo người

Sang sông?

Hồ Tây

Chiều tím

Mưa đong

Giọt cà phê đắng vào lòng

Chẳng tan

Tôi ngồi ngọn lửa trong than

Tại ai

Cơn gió muộn màng vô tâm

Tại ai

Gỗ chẳng kết trầm

Men nồng chẳng hóa rượu xuân

Ơi người

Em mang hương lửa đi rồi

Rêu phong

Phố cổ

Tôi ngồi

Hóa đông


Xem thêm:  Gia đình yêu thương - Bằng Lăng Tím