Trả vay – Ngạo Thiên

0
Trả vay – Ngạo Thiên

năm ngón ngắn dài
Đời người cũng vậy, chẳng ai giống mình
Nghiệp duyên nhân thế khởi sinh
Gieo nhân gặt quả, theo ta
Mong chi ở chốn ta bà
sướng khổ, cũng là trả vay.

Chuông chùa văng vẳng, tiếng ngân vang
Thức tỉnh đời mê, bốn phương ngàn
Ta bà , đừng
sắc tài, có rồi tan.


Xem thêm:  Xanh xưa - Hoàng Cầm