Top 15 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Thị Nguyệt Anh

0
Top 15 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Thị Nguyệt Anh

Nhà thơ Moon Anh tên thật là: Nguyễn Thị Nguyệt Anh quê ở Hoa Lư, Ninh Bình. Hiện đang sống và làm việc tại Macau – Hongkong. Moon Anh là một nhà thơ được nhiều bạn đọc biết đến trên mạng xã hội. Chị viết được nhiều thể loại thơ khác nhau, chủ đề cuộc sống khác nhau. Thơ của của chị đã được xuất bản trong 7 cuốn in chung nhiều tác giả, và một trong số đó đã được phổ nhạc thành các bài hát được nhiều thích. Và hôm nay Baithohay.com xin giới thiệu đến bạn đọc các bài thơ hay nhất của nhà thơ Moom Anh qua bài viết dưới đây nhé.

Miền thương nhớ

Mong ngày trở lại thăm quê
Qua miền thương nhớ câu thề nặng mang
Ngày đi chân bước vội vàng
Cánh cò cõng cả đa đoan dặm trường.

Đêm mình nếm những giọt sương
Chân buồn gót lẻ tha phương xứ người
Tình hoang hoải, nghĩa chơi vơi
Lòng se sắt lạnh nửa đời chưa vui.

Nào ai chia ngọt sẻ bùi
Nào ai đồng cảm ngậm ngùi thương nhau
Nào ai làm nát tim nhàu
Nào ai nhoen lửa đẹp màu phục sinh.

Khi nào trở lại Ninh Bình
Anh cho em gửi chút tình hương quê
Nghĩ ân Cha Mẹ đi về
Nơi miền thương nhớ câu thề mãi ghi.

MC 8/5/2018

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Loading...

Tràng An quê mẹ

Ta lạc giữa màu xanh dải lụa

Ngỡ Tràng An là của riêng mình
Đắm chìm trong cõi phiêu linh
Núi non phong cảnh hữu tình nên thơ.

Ngắm Bồng Lai lòng mơ huyền ảo
Cưỡi rồng bay đi dạo chốn quê
Dọc ngang thủy động tứ bề
Thiên đường tuyệt mỹ dụ mê hồn người.

Sử nghìn năm một thời còn đó
Đất địa linh cây cỏ đẹp thay
Hào quang chiếu rọi nơi này
Bông lau dựng nghiệp đổi thay thái bình.

Áo Hoàng Bào nhà Đinh trị nước
Kinh đô xưa đi ngược thời gian
Hôm nay đổi mới ngỡ ngàng
Ninh Bình cảnh đẹp ngang hàng Tây Âu.

NB 10/5/2018

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Bên nhau

Hẹn nhau chín đợi mười chờ

Loading...

Vỗ về khát vọng đổ bờ sông tương
Nhớ ai thức trọn đêm trường
Nghe như đã chạm môi hường buổi nao.

Hương tình trỗi dậy sóng trào
Thấy người e thẹn nép vào song thưa
Lên thuyền du khúc đò đưa
Hữu tình sông núi say sưa non bồng.

Mây vờn nước biếc xanh trong
Dõi theo cánh hạc bóng lồng nguyệt sa
Thung Nham chiều đẹp ánh tà
Ta cùng phiêu cảnh tưởng là đang mơ.

Gặp nhau thỏa ý mong chờ
Yêu em anh ngỏ bằng thơ chữ tình
Đêm ngày đan mộng trúc xinh
Buộc duyên hai đứa chúng mình bên nhau.

Hk: 19/4/2018

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Tình mẹ

Tháng ba về..! Bên nhà hoa gạo nở

Nặng nghĩa tình nhắc nhở đứa con xa
Ơn người sinh ở mãi chốn quê nhà
Nay mùng tám mua hoa về tặng mẹ
Cả cuộc đời mẹ âm thầm lặng lẽ
Che chở con từ bé đến trưởng thành
Mong đàn con học giỏi đạt thành danh
Niềm hạnh phúc an lành nơi tâm mẹ
Đạo làm con hiếu trung cho phải lẽ
Mẹ đâu cần con trẻ biếu tiền nong
Mà chỉ mong con có một tấm lòng
Biết ăn ở đối trong ngoài êm đẹp
Lối gia phong mình nghèo nhưng khuôn phép
Đừng học đòi bẻm mép thói điêu toa
Để người chê mẹ tủi mắt
Nhìn đứa con lời ngoa mà chua sót
Tháng ba về hương xuân càng thêm ngọt
Chim truyền cành luôn hót gọi hè sang
Quà mùng tám bằng thơ viết vội vàng
Kính tặng mẹ khỏe ngang tùng vạn tuổi!.

Xem thêm:  Bài thơ Lời yêu vừa ngỏ – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –


Cố hương

Ngày con về…!

Qua Hoàng Long đứng đợi
Chuyến đò chiều để tới động Hoa Lư
Trải nghìn năm vẫn đẹp đến bây chừ
Khí oai hùng toàn thư còn ghi lại.

Nền lịch sử đã đi vào huyền thoại
Văn hiến còn sống mãi với thời gian
Thời nhà Đinh lẫm liệt giữa đại ngàn
Vạn chiến tích khải hoàn khai Cồ Việt.

Chuông chùa ngân từ bi tâm bất diệt
Nguyễn Minh không thiền triết đạo cao sâu
Người lừng danh lương y đứng bảng đầu
Giúp Vua Lý trị đau an long thể.

Đức khiêm nhường trăm họ tôn kính nể
Nơi bồng lai kinh kệ tỏa càn khôn
Mùi hương sen quyện trong tiếng mõ dồn
Chùa Bái Đính tôn nghiêm chân – thiện – mỹ.

Đất địa linh sản sinh nhiều Chủ Súy
Có lẽ trời thi vị giúp Hoa Lư
Đến hôm nay lại tái xuất Nhân từ
Theo quán chiếu thiên thư hành phụng chỉ.

Công hiền tài trải qua nhiều thế kỷ
Nay Văn Trường thật đúng một doanh nhân
Xây Tràng An tráng lệ gấp bội lần
Đưa Ninh Bình đẹp ngang tầm Quốc Tế.

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Nhớ quê

Bên ngoài rả rích giọt sầu vương

Lặng lẽ nhìn mưa đổ cuối đường

Dạ nhớ người thân buồn mãi tưởng

Tâm hờn bạn hữu chán rồi thương.

Bao ngày chẳng gặp lâu nhìn sướng

Những buổi gần nhau lại thấy thường

Vẫn hiểu lòng vui vì ép gượng

Mong giờ được ở chốn quê hương.

Hk: 27/6/2019
– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Nghe lời cha dậy

Lời Cha dạy con còn ghi nhớ mãi

Lúc vừa sinh thơ dại bước vào đời
Lớn lên rồi tung hoành khắp mọi nơi
Con phải hiểu lẽ đời luân đạo lý..

Học luyện tâm nuôi rèn thêm ý chí
Đừng lười nhác ỷ lại dựa người thân
Gặp bất trắc dùng trí để xoay vần
Tránh xa kẻ bội ân không nhãn tuệ.

Sống ở đời ai bon chen mặc kệ
Đừng hạ mình và dễ với tiểu nhân
Giúp đỡ rồi phản ác bạc vô ân
Bỏ yêu thương tình thân lìa đứt đoạn.

Chơi với người đừng bao giờ tính toán
Đừng tự cao ngạo mạn sẽ bị khinh
Đừng khoe khoang quảng đại nhất là mình
Đừng cậy giỏi chê khinh người thấp kém.

Đã chắc gì ta là người trọn vẹn
Sống thiện trung không hổ thẹn lương chi
Vậy lâu nay con học được những gì
Lớn khôn rồi bay đi chim nhạn nhỏ..!

Ra ngoài đời giữ mình mới là khó
Cạm bẫy nhiều nhìn rõ ở quanh ta
Tự mình bươn trong cảnh kẻ không nhà
Mới thấm thía lời Cha mà vững bước.

Dòng đời trôi chảy song hành xuôi ngược
Giữ niềm tin lòng được mãi bình yên
Chẳng âu lo chẳng sợ ám ưu phiền
Con hồn nhiên vui cuộc sống.

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Tháng ba về

Xuân đã đi…!

Nhưng tình còn ở lại
Vị ngọt nào giữ được trái tim yêu
Men say nào để thật nhiều
Nuối tiếc nào khiến lòng buồn hoang hoải.

Màn đêm buông
Thấy tim mình khờ dại
Giọt đìu hiu rơi mãi chốn tha phương
Nỗi cô đơn vò nát vụn miên trường
người vấn vương buồn tâm khảm.

Giữa thinh không
Nhìn sao trời ảm đạm
Có phải rằng thiếu bạn để hàn huyên
Ta hái trăng cắt nửa vội làm thuyền
Chở thân ái về miền duyên trót nợ.

Tháng ba về..!
Hoa bên vườn đã nở
Cánh tròn xoe gợi nhớ lúc người đi
Tay đan tay nghẹn chẳng nói câu gì
Hương bưởi thơm thầm thì thay hẹn ước.

Xem thêm:  Em đưa ta về đời - Du Tử Lê

Tháng ba ơi..!
nào sánh được
Khúc khải hoàn dìu bước dưới cơn mưa
Hương bưởi thơm nặng nghĩa ái ân vừa
Quyện hồn quê sớm trưa lòng nhớ mãi.

Xuân đã đi..!
Nhưng tình người ở lại
Ta yêu người… yêu mãi quê hương ơi..!

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Tiếng gọi quê hương

Về đi em…!

Em đi hoài đi mãi
Sao không về nán lại ghé thăm tôi
Vắng bóng em đường rêu phủ kín rồi
Đêm trùng xuống đất trời nghe im quá.
Ngày em đi..!
Mưa lăn dài trên má
Chuyến đò buồn lạnh giá cả dòng sông
Khúc nghê thường ai hát giữa ngày dông
Tiễn người đi má hồng cay phận đắng.
Em đi rồi.!
Tôi mang sầu phơi nắng
Đan nghĩa tình sưởi ấm lại bờ môi
Giữ tin yêu trao gửi mỗi một người
Xây hạnh phúc mong đời vui an lạc.
Em có nghe..!
Ân tình qua bản nhạc
Bến sông quê dào dạt nhớ người đi
Cho dù em đã hết tuổi xuân thì
Sông ngàn năm rầm rì trông ngóng đợi.
Về đi em..!
Quê mình thay đổi mới
Đang chuyển mình đi tới đỉnh tương lai
Kinh đô xưa mọc cung điện đền đài
Nét cổ kính chạy dài theo lịch sử.
Về đi em..!
Thôi đừng nên do dự
Đất Mẹ hiền đợi lữ thứ xa quê
Đường thênh thang mở rộng đón em về
Ấm tình người, tình quê hương yêu dấu.!
Mc: 11/8/2018

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Nhớ quê

Ngồi nghĩ về quê lại thấy buồn

Xa nhà biệt xứ tủi mình bươn
Nơi người vất vả gian nan lắm
Nhớ mẹ thương cha nhớ cội nguồn

Sắp hết năm rồi vẫn lạnh đông
Mẹ bên bếp lửa có ấm không?
Hay lòng lạnh lẽo vì con vắng
Khổ đợi chờ mong mắt lệ dòng.

Thương lắm mẹ ơi con biết rồi
Từ khi còn nhỏ ẫm trong nôi
Ngày đêm vất vả nuôi con lớn
Nghĩa mẹ bây giờ vẫn thế thôi.

Đông đã xa dần xuân sắp sang
Nhà ai cũng đẹp rất khang trang
Gia đình sum họp chờ năm mới
Chỉ mỗi mẹ thôi tràn.

Thứ lỗi cho con nhé Mẹ ơi!
Mẹ người vĩ đại nhất trên đời..!
Tình như biển rộng con ghi nhớ
Nghĩa tạc ghi lòng mãi chẳng vơi!

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

HOA CỦA NẮNG

Em chưa về..!

Con phố nhỏ buồn tênh

Cơn gió thổi chông chênh ngày cuối hạ
Phượng cánh rụng đầy công viên ghế đá
Sầu nắng chiều đã ngả xuống đằng tây
Vắng xa Em..!
Nỗi nhớ gộp càng dầy
Bao kỷ niệm quanh đây còn như mới
Tình hẹn ước men say lòng diệu vợi
Bến đò thuyền vẫn đợi đón nàng xuân
Về đi Em..!
Sao lưỡng lự tần ngần
Em có thấy chuông ngân miền đất Mẹ
Vòng tay rộng ẵm bồng như lúc bé
Tình xóm làng bởi lẽ nặng yêu thương
Hạ mãn rồi sớm điểm chút mù sương
Anh cảm nhận miên trường em thức trắng
Bao nỗi nhớ ghim vào tim thầm lặng
Anh đợi chờ trong trắng một tình yêu.
Hk: 26/6/2019

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

SẮC TÍM DUYÊN QUÊ

Giọt nắng hồng sưởi ấm áp buồng tim

Cơn mưa hạ khát tìm duyên ngọt lẫy

Khẽ đánh thức mộng huyền say tỉnh dậy

Phút ân nồng đưa đẩy sóng lòng khua

Hè sắp đi gọi hanh để giao mùa

Đường thảm tím hoa mua màu rực rỡ

Ta hái tặng trao tình riêng bớt nhớ

Bao tháng chờ cứ sợ sắc tàn phai

Hoa đã quen khắc nghiệt những năm dài

Biết đời ai nhiều sóng gió

Sớm vui nhấm từng giọt sương nho nhỏ

Xem thêm:  Bài thơ Điều ước giản đơn – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Hay thích đùa trước ngõ với đêm thanh

Có một hôm trăng bỗng lọt qua mành

Thấy Lãng Tử vẽ tranh màu tim tím

Điểm tình tứ lên rèm thưa bịn rịn

Đẹp ngỡ ngàng thầm kín nét thủy chung.

Hk:18/6/2019

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

HẸN NGÀY VỀ

Con đi mãi..!

Giữa dòng đời xuôi ngược

Nợ ân hồng tổ nghiệp chốn Con sinh

Nợ quê hương một mái ấm gia đình

Nợ chữ hiếu, chữ trung chưa tròn vẹn

Con phải trốn..!

kẻ lòng lang “trơ trẽn”

Nhận kiếp tằm kéo kén quặn nhả tơ

Đường duyên sinh mấy nẻo tuyết giăng mờ

Dòng trong, đục..lững lờ trôi mải miết

Con rất hãi…!

Cõi trần gian mỏi mệt

Tủi một mình da diết nhớ thương quê

Ước ngày mai Con sẽ lại trở về

Tìm người đã nguyện thề đêm trăng tỏ

Con thỏa mãn..!

Nhìn sen hồng trước ngõ

Mùi hương trầm theo gió nhẹ bay xa

Gặp tri âm hàn huyên dưới bóng tà

Nâng chén nghĩa rượu trà thơm hoan hỷ.

Hk: 10/6/2019

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

KHIÊM NHƯỜNG

Người mải miết cuốn theo dòng cuộn chảy

Tới một ngày xin hãy nghỉ dừng chân

Bởi vì hên chỉ đến một hai lần

Thì cố giữ đừng để thân mờ nhạt

Đời mãi ước biển bát ngát

Luôn thơm ngát đủ vị hương

Nét tinh khôi trải khắp mọi con đường

Nhìn sẽ thấy tình thương nhiều vô hạn

Trong cõi tạm lắm lọc lừa thấy ngán

Chỉ lòng tham nghĩa cạn khó đường lui

Chẳng tri âm để chia sẻ ngọt bùi

Ôm tủi cực chôn vùi danh dĩ vãng

Lời thánh thiện như bình minh tỏa sáng

Bậc Hiền tài tỏa rạng đức ngời tâm

Sống tinh anh biết nhẫn kẻ hại ngầm

Cốt để giữ tình thân đừng ly biệt

Đời là vậy oán ân buồn thảm thiết

Kẻ hai lòng quân phiệt mấy người ưa

Hám lợi danh quẫn chí hoảng làm bừa

Luật nhân quả xin thưa nằm đợi sẵn.

HK:3/6/2019

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

THỜI GIAN KHÔNG TRỞ LẠI

Em mơ gì ngày tháng dần trôi

Ôm kỷ niệm đêm ngồi lặng lẽ

Bên khóe mắt hằn chân chim sẻ

Vết thời gian kẻ vẽ nhăn nhiều

Em dỗi gì để biếng lời yêu

Thềm cỏ úa bơ chiều nắng nhạt

Đôi chân nhỏ giẫm mềm sỏi cát

trần hứng hạt mưa sa

Em thương người hay khóc thương ta

Buồn trong cõi ta bà mệt mỏi

Trời hửng nắng niềm tin vẫy gọi

Những ưu tư cuộn gói gửi rừng

Mượn đại ngàn cơn gió dửng dưng

Thổi bay hết sầu đừng ở lại

Để tóc xanh đẹp màu trẻ mãi

Để nhân loài kết trái yêu thương.

Hk: 22/5/2019

– Nguyễn Thị Nguyệt Anh –

Thơ Nguyễn Thị Nguyệt Anh mềm mại và đầy uyển chuyển trong từng cách dùng từ nhưng vẫn mang đầy tính triết lý và nhân văn. Đọc thơ của chị ta cảm nhận được nỗi nhớ quê hương da diết của nữ thi sĩ xinh đẹp này.

Theo Baithohay.com

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Top 15 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Thị Nguyệt Anh này nhé! Tất cả bình luận sẽ được kiểm duyệt và các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm vĩnh viễn.

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho