Tình thơ tháng mười một – Dạ Quỳnh

0
Tình thơ tháng mười một – Dạ Quỳnh

một cựa mình rồi đấy anh
Đỏng đảnh như cô gái đang yêu… sớm nắng, vui -buồn vô cớ
Mang cả cái lạnh ùa về cần mẫn như đàn ong thợ
Hanh má đào giữa chợ chớm ngày đông

về anh có lạnh không
Có nhớ quàng khăn bông mặc thêm áo ấm
Chân có bước trên những lối mòn
Thả hồn mình lãng đãng nhớ về em?

Tháng mười một trời đất như buông rèm
Lấm lem cả câu thơ tình…vờ vĩnh chưa kịp gởi
Anh giả quay lưng,em hờn bảo đi đi đừng đứng đợi
có một chuyện tình cứ mãi…


Xem thêm:  Thời gian cho một cuộc đời - Tô Chí Tự