Thuở biết mình yêu – Phan Hòa

0
Thuở biết mình yêu – Phan Hòa

Có ai còn nhớ hay chăng

Năm bao nhiêu tuổi biết rằng mình yêu?

là một

Lần đầu ta thấy cánh diều tuổi thơ

làng nhỏ

Đàn trâu gặm cỏ bên bờ ruộng khoai.

Ta yêu tiếng Mẹ đưa nôi

Lưng Cha sạm nắng mồ hôi trưa Hè

Ta yêu tất cả bạn bè

Tụm năm, tụm bảy gốc me đầu làng.

Ta yêu những chuyến đò ngang

Đưa người rời bến bước sang chợ chiều

Ta yêu những bát canh riêu

Mùi thơm trã đất kho niêu cá đồng.

Ta yêu bồi bãi ven sông

Những cải rực vàng

Yêu ngôi nhà lá ba gian

Ngoài sân chiêm chíp tiếng đàn gà con.

Yêu sao những lối cỏ mòn

Đêm ngọn gió nam lòn qua song

Yêu ngày giá lạnh mùa Đông

Cả nhà quanh bếp lửa hồng reo vui…

Ta yêu bím tóc của người

Vừa tan buổi học tiếng cười đung đưa

Yêu sao những lúc

Nghiêng vành nón trắng cùng đưa nhau về.

Ta yêu cái tuổi trăng thề

Thuở em vừa mới cập kê vào đời

Và yêu luôn cả những lời

Lần đầu dưới trời sao đêm…

Giờ đây ta vẫn đi tìm

Tuổi nào mới biết êm đềm vào yêu?



()


Xem thêm:  Những đứa trẻ chơi trước cửa đền - Thi Hoàng