Thơ hay về mẹ-những bài thơ hay về công lao sinh thành dưỡng dục

0
Thơ hay về mẹ-những bài thơ hay về công lao sinh thành dưỡng dục

Thơ hay về mẹ luôn được đông đảo bạn đọc yêu thích tìm kiếm. Đây là một đề tài hay, luôn thu hút sự quan tâm không chỉ của các nhà thơ, nhà văn mà của tất cả mọi người. Mẹ, người đã sinh ra ta, nuôi ta lớn khôn, dưỡng dục ta nên người. Công lao của mẹ cha không gì có thể đong đếm được. Hãy cùng Baithohay.com cảm nhận qua bài viết hấp dẫn này ngay nhé!

Bộ sưu tập những bài thơ hay về mẹ dạt dào cảm xúc

“Mẹ”, một từ đơn giản thôi nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu là tình thương, ý nghĩa sâu sắc thật bao la, rộng lớn. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ.Mẹ là người chăm sóc và nuôi dưỡng chúng ta nên người. Không gì có thể thay thế được tình yêu thương bao la và công lao của mẹ.

Mẹ cũng là một bờ vai yên bình nhất để chúng ta dựa vào mỗi khi thất bại. Và sau đây là những bài thơ hay về mẹ, ý nghĩa dạt dào xúc cảm.

MẸ NHƯ TRỜI BIỂN BAO LA

Thơ: Hoài Thương

Mẹ ơi đêm đã khuya rồi

Ở bên hiên vắng con ngồi đếm sao

Nỗi niềm gửi tới trời cao

Lệ cay khoé mắt lẫn vào bóng đêm

Hiu hiu gió lạnh bên thềm

Tâm tư trĩu nặng càng thêm vỡ oà

Cuộc đời bao nỗi xót xa

Phủ lên mái tóc mẹ già của con

Trách mình chữ hiếu chưa tròn

Tuổi già chân yếu mẹ còn chuân chuyên

Hao gầy giấc ngủ chẳng yên

Biết bao lo lắng muộn phiền vì con

Mẹ ơi bể cạn non mòn

Trong tim con mãi vẫn còn khắc ghi

Dù đời ngang trái thị phi

Nhưng con có mẹ chuyện gì cũng qua.

KÝ ỨC LỜI RU

Thơ: Ho Nhu

Tôi về tìm lại lời ru

Mẹ ca thuở trước để bù tuổi thơ

Con cò, con vạc ngu ngơ

Cành mềm cũng đậu để mờ lộn ao

Lời ru êm dịu ngọt ngào

Vọng theo tôi mãi tiếng rao “bà còng”

“Bà đi qua quảng đường cong”…

“Cái tô, cái tép” thật lòng hảo tâm

Gặp người con gái xứng tầm

Chọn nơi tra hạt ươm mầm gieo cây

Thế rồi chờ đợi tháng ngày

Trúc mai hợp phận nắm tay lên thuyền

Phận em là gái thuyền quyên

Cầu mong thắm đượm hợp duyên anh hùng

Trúc mai muốn hợp tương phùng

Lời ru của mẹ muốn chung lối về

Nhưng rồi cách trở sơn khê

Đâu còn lời hẹn thóc thề đã trao

Đâu còn câu hát ngọt ngào

Chuyện tình hai ngã mãi vào giấc mơ.

LỤC BÁT MẸ

Thơ: Phan Hạnh

Cả đời mẹ vẫn theo con

Nắng mưa sương gió mãi còn đeo mang

Muối dưa nghịch cảnh trái ngang

Thơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui

Xua đi bao cảnh bùi ngùi

Vì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhân

Dũa mài rèn luyện bản thân

Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành

Mẹ cười hoa nở tươi xanh

Con vui thấy mẹ hiền lành đáng yêu

Cho dù cuộc sống liêu xiêu

Nhờ Người con hiểu được điều thâm sâu

Vững tay vượt sóng bể dâu

Sẻ chia chung sức thương nhau thật lòng

Tuy chưa hoàn hảo thắm hồng

Nhưng ta vẫn thấy ấm nồng tình thân.

NÓI VỚI MẸ

Thơ: Nắng Mai

Con đang lớn trong mẹ

Từng phút giây mạnh mẽ vươn mình

Con trong mắt mẹ lung linh

Gối mềm đón nhận ân tình mẹ trao

Đưa con tới ngọt ngào êm giấc

Giữa mưa phùn gió bấc nằm say

Mái nhà là một vòng tay

Là hời ru hỡi chan đầy tình thương

Mẹ hứng trọn phong sương bão vũ

Dành con phần bầu vú sữa ngon

Lớn trong dáng mẹ hao mòn

Gói tình ngụm sữa chở con vào đời

Tình mẹ lớn như trời biển rộng

Ban cho con sự sống hình hài

Cho con nhìn ánh nắng mai

Dắt dìu đưa lối tương lai diệu kỳ

Mỗi bước đi ngay mai chập chững

Ngã đau nhờ mẹ dựng con lên

Luôn luôn có mẹ kề bên

Ơn đời ban tặng mẹ hiền cho con.

CON MƠ MỘT NGÀY

Thơ: Quý Phương

Con biết thời gian từng phút cứ trôi

Nhưng vẫn muốn một lần thôi níu lại

Trở về ngày xưa cạnh bên Mẹ mãi

Dù khó nghèo nhưng ta lại yêu thương

Đầy ắp trong mơ chân bước đến trường

Hàng cây ngã nghiêng bên đường xào xạc

Chim trên cành chuyền líu lo ca hót

Bờ đê trên đồng in bước con đi

Lúa mơn xanh như con gái dậy thì

Tiếng người cấy cày ruộng vừa mới gặt

Khói tỏa thơm mùi rạ ai vừa cắt

Gom lại đốt đồng cay mắt trẻ thơ

Nơi sân nhà con ngồi đó đợi chờ

Bóng Mẹ thoáng vừa về ngang đầu ngõ

Chân sáo chạy nhanh líu lo mừng rỡ

A Mẹ chợ về có bánh gì không

Tuổi thơ ơi sao đọng mãi trong lòng

Là dáng Mẹ tôi chợ chiều chợ sáng

Đêm từng đêm cùng Mẹ ngồi ca hát

Bắt con cua về cho Mẹ nấu canh

Mấy mươi năm rồi thắm thoắt trôi nhanh

Ký ức tuổi thơ con không quên được

Ngày Mẹ mất đi con thầm ao ước

Một lần trong đời quay ngược thời gian.

MẸ

Thơ: Phương Trang

Bởi mẹ khổ làn da xạm nắng

Cả một đời gánh nặng nuôi con

Trăng khuya còn lúc héo mòn

Thân người còm cõi nước non vơi đầy

Công trời biển mẹ đây có kể

Bao nhọc nhằn tiếp kế đến nay

Mồ hôi thánh thót luống cày

Cho con cơm trắng đêm say giấc nồng

Cơm chan lệ hè đông lạnh nóng

Nhường cho con áo mỏng mẹ mang

Quay đi nước mắt hai hàng

Đem về hạnh phúc nắng vàng thương yêu.

MÃI GỌI MẸ ƠI

Thơ: Sương Trần

Cuối Đông cõi lòng

Đời con sao mãi giữa đường

Mẹ ơi nỗi nhớ vấn vương

Xuân về năm ấy muôn phương bộn bề!

Vì đời trọn nghĩa phu thê

Đắng cay cam chịu biết về nơi đâu!

Xót xa con mãi ôm sầu

Mẹ như tia nắng ngẫng đầu gọi con!

Xem thêm:  Thu Bồn cùng tập thơ Một Trăm Bài Thơ Tình Nhờ Em Đặt Tên phần 4

Chim non cất tiếng héo hon

Tìm về tổ ấm biết còn được không?

Thương con mẹ phải đắng lòng

Ngược xuôi cái vòng thế gian!

Mong con trẻ khỏi gian nan

Thoát cơn hoạn nạn muôn vàng khó khăn

Xót lòng mẹ biết hay chăng!

Tim con thổn thức báo rằng mẹ ơi!

Bây giờ dù có chơi vơi

Lòng con mãi nhớ những lời mẹ ru!

Bài ca vọng mãi nghìn thu

Bao la lòng mẹ chỉnh chu muôn đời!

Đêm nay nghìn vạn sao rơi

Thay lòng xin lỗi ngàn lời mẹ yêu!

Thấm sâu nhận thấy bao điều

Tháng năm bên mẹ đậm nhiều tình thương!

Rồi đây trên khắp nẽo đường

Con yêu của mẹ bốn phương vọng về!

Một thời kỷ niệm say mê

Phút giây đầm ấm hương quê mặn mà!

Tình yêu của mẹ bao la

Nhớ thương phụ mẫu thiết tha dâng trào!

Mẹ ơi! Mãi gọi ngọt ngào!

Trọn đời ghi nhớ khắc vào tim con!

CHIẾC BÓNG THU VÀNG

Thơ: Võ Anh Tài

Thu về khi lá còn non

Gió hiu hiu lạnh làm con nhớ nhiều

Dáng Mẹ gầy gò thân yêu

Áo nâu trăm mảnh sớm chiều gian nan

Mẹ chưa được phút thanh nhàn

Cơm thì khoai độn với ngàn đắng cay

Cái nghèo quanh quẩn đâu đây

Bữa kia còn thiếu bữa này đã sang

Đời như chiếc bóng thu vàng

Chợ khuya quang gánh nhịp nhàng Mẹ rao

Vang xa từng tiếng ngọt ngào

Dứt câu nghe lệ dâng trào… ai hay.

NHỚ MẸ NƠI QUÊ

Thơ: Thanh An

Đêm về tỉnh mịch phủ màn sương

Một bóng mẹ tôi dưới vệ đường

Lượm nhặt ve chai giành để bán

Cho con mua sách học ra trường

Giờ đây con trẻ đà khôn lớn

Nhớ lắm xưa kia mẹ rất thương

Ki cỏm từng hào xu cắc lẻ

Mẹ tôi sánh tựa ánh hào dương

Nay con đi biệt sống tha phương

Tìm kiếm sự nghiệp mọi nẻo đường

Để mẹ cô đơn nhà trống vắng

Lòng con hoài nhớ vọng quê hương.

THÔI.. TA VỀ VỚI MẸ TA

Thơ: Nguyễn Dũng

Thôi…ta về với mẹ ta!

Sau lưng bỏ lại phong ba đoạn trường

Tìm quen hình bóng thân thương

Dáng còng lưng Mẹ tóc sương phủ mờ.

Lời ru dọc cõi ấu thơ

Một sương hai nắng Mẹ giờ tám mươi

Con đi biền biệt xa xôi

Thời gian lặng lẽ cuốn trôi tuổi già.

Thôi…ta về với Mẹ ta!

Đơn sơ cũng mãi mãi là hương quê

Về đây bến nước triền đê

Ầu ơ…thèm tiếng vỗ về trong nôi.

Thời gian ơi…hãy ngừng trôi!

Để cho Mẹ mãi cùng tôi trên đời

Long đong trọn kiếp con người

Buồn nghe nước mắt chảy xuôi…xế tà.

Thôi…ta về với Mẹ ta!

Dù no dù đói vẫn là QUÊ HƯƠNG.

NHỚ MẠ

Thơ: Lê Văn Nhơn

Đã lâu lắm chưa về thăm mạ

Ăn bữa cơm giòn giã thơm ngon

Canh cà rau muống bàn tròn

Gia đình sum họp còn hơn thiên đường

Con kính chúc ở phương xa đó

Mẹ thật vui đừng có u sầu

Để cho mẹ mãi sống lâu

Để cho mẹ mãi bạc đầu với cha

Con xin hứa về nhà thăm mẹ

Ngày tết âm con sẽ kề bên

Vòng tay nống ấm lâu bền

Của cha lẫn mẹ cộng thêm nụ cười.

MẸ LÀ TẤT CẢ

Thơ: Vũ Thắm

Về bên mẹ con lại thấy bình yên

Không lo lắng chẳng muộn phiền như trước

Khỏi đợi chờ, rồi còn lo cơm nước

Nén nỗi lòng cô độc bước trong đêm

Ở cạnh mẹ con hạnh phúc nhiều thêm

Mong buổi tối mẹ êm đềm giấc ngủ

Yêu thương con biết bao nhiêu cho đủ

Bao lỗi lầm chuyện cũ mẹ thứ tha

Ngồi với mẹ nhớ những ngày tháng qua

Bởi ích kỷ con rời xa mẹ mãi

Biết nhiều khi mẹ trầm tư khắc khoải

Giận con khờ chưa biết phải tính sao

Ngủ với mẹ gối đầu cứ ước ao

Thèm đùa giỡn như ngày nao còn nhỏ

Bên ngoài kia trăng đang dần sáng tỏ

Bao lời khuyên con lỡ bỏ ngoài tai

Để giờ đây tuổi xuân đã chớm phai

Con xin lỗi! Con đã sai Mẹ ạ

Mẹ vì con lao tâm còn vất vả

Chỉ mẹ hiền là tất cả đời con!

MẸ

Tác giả: James Carlot

Mẹ là giấc mộng đời con

Tuyệt vời từ mẫu nét son đậm màu

Mẹ là thước ngọc gởi trao

Lời hay ý đẹp khắc vào tim yêu

Mẹ là mơ ước thật nhiều

Tương lai rạng rỡ như điều mẹ mơ

Mẹ là tha thướt vần thơ

Mượt mà dáng vẻ ban sơ mẹ hiền

Mẹ là nỗi nhớ triền miên

Khi xa rời mẹ lòng liền xót xa

Mẹ là tiếng hát lời ca

Ru con giấc ngủ trăng ngà bên song

Mẹ là nắng ấm mùa đông

Soi xuyên băng giá ấm tình đậm sâu

Mẹ là những giọt mưa ngâu

Gội đi sạch sẽ âu sầu của con

Mẹ là năm tháng hao mòn

Tóc đen đã bạc gót son đã trầy

Mẹ là mơ ước đắp xây

Dìu con trẻ bước đường đầy chông chênh

Mẹ là giấc ngủ kề bên

Tiếng đưa kẽo kẹt vượt trên tháng ngày

Mẹ là tình nghĩa không phai

Núi cao biển rộng không mẹ yêu

Mẹ là tấm áo dệt thêu

Cho con đấp ấm quạnh hiu khi buồn

Mẹ là suối ngọc trào tuôn

Xuôi về con nhỏ nghìn muôn năm rồi

Mẹ là năm tháng nổi trôi

Cho con cặp bến lên ngôi huy hoàng

Mẹ là tất cả cao sang

Mẹ là tiếng nói con mang suốt đời.

Top những bài thơ hay về mẹ, về công lao sinh thành, dưỡng dục

“Núi nào núi cao tình mẹ. Nước nào mặn bằng nước mắt mẹ hiền”. Lời hát trong bài “Mẹ Tôi” này đã phần nào thể hiện được công ơn dưỡng dục của mẹ. Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời của mỗi chúng ta. Công ơn sinh thành và dạy dỗ của mẹ là trời cao, là biển lớn.

Sau đây là Top những bài thơ hay về mẹ, về công lao sinh thành, dưỡng dục. Mời các bạn chia sẻ.

CÔNG ƠN CỦA MẸ

(Xuân Miền)

Vất vả từ thuở còn son

Nay ngày của Mẹ mà con chưa về

Đường dài con vẫn mải mê

Ân tình, nhân nghĩa, lời thề nặng vai.

Tóc huyền nay đượm sương mai

Nỗi lòng Mẹ cũng nguôi ngoai, dịu dần

Con ghi ơn Mẹ ngàn lần

Con tạc nghĩa Mẹ muôn phần kính yêu.

Xem thêm:  Những bài thơ ca ngợi Sài Gòn thân yêu hay nhất

Mẹ cho con thật là nhiều

Hoa thơm, trái ngọt, lẽ điều phải hay

Suốt cuộc đời Mẹ dang tay

Đón đàn con nhỏ đêm ngày .

Vẫn là dòng giống Lạc Long

Mẹ Âu Cơ mãi là vòng tay êm

Canh khuya bóng Mẹ bên thềm

Lời ru, câu ví con thêm lớn dần

– con vẫn rất cần

Mẹ bên con mãi – là xuân cho đời

Ngày của Mẹ – con dâng lời

Công ơn của Mẹ trọn đời con ghi.

ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI

(Trần Trung Đạo)

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ

Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng

Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

Bên đời gió tạt với mưa tuôn

Con đi góp lá nghìn phương lại

Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào

Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao

Mẹ xa xôi quá làm sao với

Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ

Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ

Đau thương con viết vào trong lá

Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

Ví mà tôi đổi thời gian được

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

BÀI THƠ VỀ MẸ

(Đinh Thu Hiền)

Xa mẹ con thành bé bỏng

Giờ này mẹ ngủ ngon chưa?

Hà thành gió mùa đông bắc

Con ngồi đếm khắc giao mùa

Con đi chắc nhà vắng lắm

Bản nhạc con thích, ai nghe?

Chiếc xe con thường đi học

Chắc bụi đã bám còn gì?

Tóc con đã dài rồi đấy

Vắng con mẹ gỡ tóc mình

Niềm vui xẹt qua tờ giấy

Nỗi buồn đứng lại, lặng thinh

Thơ con tặng cho người khác

Viết về mẹ chẳng là bao

Phố sâu gió mùa đông bắc

Trong con bóng mẹ ngọt ngào.

BẦM ƠI

(Tố Hữu)

Ai về thăm mẹ quê ta

Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm…

Bầm ơi có rét không bầm!

Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn

Bầm ra ruộng cấy bầm run

Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non

Mạ non bầm cấy mấy đon

Ruột gan bầm lại thương con mấy lần.

Mưa phùn ướt áo tứ thân

Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu!

Bầm ơi, sớm sớm chiều chiều

Thương con, bầm chớ lo nhiều bầm nghe!

Con đi trăm núi ngàn khe

Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm

Con đi đánh giặc mười năm

Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi.

Con ra tiền tuyến xa xôi

Yêu bầm , cả đôi mẹ hiền.

Nhớ thương con bầm yên tâm nhé

Bầm của con, mẹ Vệ quốc quân.

Con đi xa cũng như gần

Anh em đồng chí quây quần là con.

Bầm yêu con, yêu luôn đồng chí

Bầm quý con, bầm quý anh em.

Bầm ơi, liền khúc ruột mềm

Có con có mẹ, còn thêm đồng bào

Con đi mỗi bước gian lao

Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm!

Bao bà cụ từ tâm như mẹ

Yêu quý con như đẻ con ra.

Cho con nào áo nào quà

Cho củi con sưởi, cho nhà con ngơi.

Con đi, con lớn lên rồi

Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con!

Nhớ con, bầm nhé đừng buồn

Giặc tan, con lại sớm hôm cùng bầm.

Mẹ già tóc bạc hoa râm

Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con…

TÌNH MẸ

(Toàn Tâm Hòa)

MẸ trải hết cuộc đời khó nhọc

NẰM bên con bao bọc chở che

CHỖ khô tròn giấc con nghe

ƯỚT thì là chỗ Mẹ nằm kề bên

CANH đến lúc con êm giấc ngủ

SƯƠNG đêm dày ấp ủ cho con

CHỖ nào lành lạnh da non

KHÔ hong cho tròn cả đêm

LÓT cả những ngọt mềm hơi Mẹ

TIẾNG ầu ơ nhè nhẹ du dương

RU con suốt cả canh trường

NHƯỜNG con tất cả tình thương của mình

CON lớn giữa bao tình của Mẹ

THƠ ngây nào hiểu lẽ yêu thương

MẸ NẰM CHỖ ƯỚT CANH SƯƠNG

CHỖ KHÔ LÓT TIẾNG RU NHƯỜNG CON THƠ.

BÀI CA TÌNH MẸ

(Phạm Thái Sơn)

Có câu hát tên là bất diệt

Là tiếng ru của mẹ hôm nào

Khi nằm trên cánh võng nhẹ chao

Khi mẹ vẫn còn thời xuân sắc

Khi con mới từ trong bụi đất

Qua mẹ cha để có hình hài

Giọt mồ hôi tần tảo hôm mai

Để con biết vẫy chào cuộc sống

Lấy nước mắt đổi thành cơm nóng

Dùng máu xương nuôi dưỡng thân hình

Có tiếng hát tên là hy sinh

Là ơn gọi trời dành cho mẹ

Ru con ngủ để ngồi lặng lẽ

Bài hát kia im bặt trong lòng

Lại ngày mai quảy gánh long đong

Vì cuộc sống lưng còng vai mỏi

Mẹ cứ bước qua từng khoảng tối

Sức mạnh nào vượt những chông gai?

Sỏi đá kia rướm máu đường dài

Nhưng ánh mắt tin yêu vẫn cháy

Sức mạnh! Sức mạnh kia là đấy!

Ngày lớn khôn con lạy trời cao

Để cho con được biết ngọt ngào

Mà mẹ phải quen mùi cay đắng

Con hiểu rõ những điều sâu lắng

Lớp học nào dạy được cho con

Nhìn mẹ cha thân thể hao mòn

Con thêm hiểu tình yêu thập giá

Có câu hát tên là vàng đá

Là tiếng ru của mẹ hôm nào

Khi nằm trên cánh võng nhẹ chao

Khi mẹ vẫn còn thời xuân sắc…

CHỈ CÓ THỂ LÀ MẸ

Thơ: Đặng Minh Mai

Nắng dần tắt trên con đường nhỏ

Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu

Mẹ về để nấu cơm chiều

Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng

Cả đời mẹ long đong vất vả

Cho chồng con quên cả thân mình

Một đời mẹ đã hy sinh

Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu

Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng

Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn

Rụng rồi thương lắm hàm răng

Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời

Tình của mẹ sáng ngời dương thế

Lo cho con tấm bé đến già

Nghĩa tình son sắt cùng cha

Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi

Xem thêm:  Nết na - Phạm Đình Luyến

Con đi khắp chân trời góc bể

Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu

Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu

Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.

MẸ TÔI

Thơ: Lộc Tịnh

Lau nước mắt vì con lam lũ,

Thấm mồ hôi bởi số nhọc nhằn.

Hàng nghìn, hàng vạn gian truân

Quê nghèo vất vả, phong trần gió sương.

Dù khốn khổ luôn nhường hạnh phúc,

Dẫu gian lao vẫn chúc yên bình.

Đời bạc bẽo, kiếp lênh đênh,

Thơ nào viết đủ nghĩa tình mẹ tôi.

Thiên thu sống không rời tay mẹ,

Tuế nguyệt cười chẳng rẽ đường duyên.

Ân sâu, nghĩa nặng chưa đền,

Vần thơ dang dở con xin tặng người.

MẸ! TRONG TIẾNG GỌI TIM CON

Thơ: Vượng Phạm

Nhọc nhằn nuôi lớn, dạy khôn

Say giấc no tròn, Mẹ bế Mẹ chăm

Đau những lúc đêm nằm mệt mỏi

Ốm thêm nhiều bởi đói vì con

Mong sao cuộc sống trường tồn

Mưu sinh Mẹ khổ, héo hon từng ngày

Chẳng ai hiểu…ai hay điều đó

Chỉ thấy mình từ nhỏ sướng, ngon

Nỗi đau khiến Mẹ hao mòn

Tuổi xuân lặng lẽ dành con dại khờ

Đời vất vả nào mơ với mộng

Mẹ hy sinh mở rộng tâm hồn

**********

Đời vất vả nào mơ với mộng

Mẹ hy sinh mở rộng tâm hồn

Nhọc nhằn nuôi lớn, dạy khôn

Say giấc no tròn, Mẹ bế Mẹ chăm.

Đau những lúc đêm nằm mệt mỏi

Ốm thêm nhiều bởi đói vì con

Mong sao cuộc sống trường tồn

Mưu sinh Mẹ khổ, héo hon từng ngày.

Chẳng ai hiểu…ai hay điều đó

Chỉ thấy mình từ nhỏ sướng, ngon

Nỗi đau khiến Mẹ hao mòn

Tuổi xuân lặng lẽ dành con dại khờ.

TÌNH MẸ

Thơ: Đào Nguyễn

Tình của Mẹ muôn đời khắc mãi

Nghĩa sinh thành đó phải lòng ghi

Mẹ cho tất cả, nên thì…

Đền ơn, đáp nghĩa, đường đi tỏ tường

Năm tháng cũ sầu vương Mẹ khổ

Xạm da mà vẫn cố vì con

Đắng cay Mẹ cũng lo tròn

Hằn in mắt để lòng son ngậm ngùi

Bao cực khổ buồn vui vẫn gắng

Khó khăn mà Mẹ chẳng lời than

Mẹ ơi nghĩa cả vô vàn

Lòng con muốn Mẹ bình an tuổi già!

Giờ đã lớn rời xa để Mẹ…

Ở quê nhà quạnh quẽ buồn thêm

Những khi trở gió bên thềm

Bàn tay của Mẹ về đêm buốt nhiều

Con vẫn nhủ mình yêu kính Mẹ

Bởi làm con hiếu sẽ không rời

Những gì khó nhọc nào vơi

Trong lòng nguyện đáp, muôn đời chẳng quên.

MẸ CON

Tác giả: Xuân Diệu

Mẹ bồng con đang bú

Đi Đại hội Nông dân,

Mẹ chăm chú tinh thần,

Con trong tay thiếp ngủ.

Tay mẹ còn khe khẽ

Quạt phơ phất cho con;

Con nghênh nghênh má tròn,

Sữa còn vương trên má.

Mẹ đi từ Đồng Trẩm

Về học tập trong Đình;

Chồng cán bộ thôn mình,

Vừa đấu tranh, sản xuất.

Mỗi lời nghe giảng giải,

Đau xót lại trào lên.

Con của mẹ mẹ nhìn,

Nhớ trăm nghìn khổ ải.

Năm đói, chồng đi ở,

Bị địa chủ quỵt công;

Vợ thoi thóp chờ trông

Ít gạo tiền – không thấy.

Nửa năm về, tay trắng,

Con hai đứa chết rồi;

Cha sáu chục chôn vùi;

Nhà tan hoang, xơ xác.

Đi, còn quần áo tốt,

Về, quần cộc vải thưa.

Đi, khoẻ mạnh cày bừa,

Về, mặt xanh xương bọc.

Con đầu không chết đói,

Năm nay đã lên mười.

Ôm con nhỏ bồi hồi

Căm tức loài gian ác.

Con cựa mình, mở mắt;

Mẹ bế xốc lên hôn.

Mẹ quyết giữ lấy con

Cho lớn khôn, no ấm.

Con thơm tho, bụ bẫm,

Đẹp hơn bố mẹ nhiều.

Mẹ dám nắng đen điu,

Con hồng hào, sáng sủa.

Mẹ hãy còn rách vá,

Con đã được áo hoa;

Cổ đỏ, áo hoa cà,

Mẹ dành cho con mặc.

Nửa đời mẹ đã khổ,

Nhưng con sẽ sướng vui.

Ruộng đất đổi tay người,

Nụ cười mai sẽ nở.

MẸ NHƯ TRỜI BIỂN BAO LA

Tác giả: Hoài Thương

Mẹ ơi đêm đã khuya rồi

Ở bên hiên vắng con ngồi đếm sao

Nỗi niềm gửi tới trời cao

Lệ cay khoé mắt lẫn vào bóng đêm

Hiu hiu gió lạnh bên thềm

Tâm tư trĩu nặng càng thêm vỡ oà

Cuộc đời bao nỗi xót xa

Phủ lên mái tóc mẹ già của con

Trách mình chữ hiếu chưa tròn

Tuổi già chân yếu mẹ còn chuân chuyên

Hao gầy giấc ngủ chẳng yên

Biết bao lo lắng muộn phiền vì con

Mẹ ơi bể cạn non mòn

Trong tim con mãi vẫn còn khắc ghi

Dù đời ngang trái thị phi

Nhưng con có mẹ chuyện gì cũng qua.

NHỮNG LUỐNG CÀY BẬT KHÓC

Tác giả: Nguyễn Thị Việt Hà

Cha uống rượu

Rượu ngấm vào ngực mẹ

Mẹ chiều chuộng những cơn say

Mảnh thuỷ tinh bắn lên không trung quay lại

cắm vào mười ngón tay không còn trẻ

Chiếc áo cha mặc nồng mùi phố thị

Chiếc khăn mẹ đội đầu thơm mùi bùn đất

Cây cột nhà giật mình những khi

Mẹ vác rạ lúa để góc sân chưa kịp phơi

Đã thành hơi cay

Thành cơn say

Ngả nghiêng

Tiếng chúc tụng, âm thanh cụng ly

Tươi như sân thóc

Luống cày mệt nhọc

Hoàng hôn bật khóc

Những giọt

Nhỏ

Trong

Như rượu gốc

Từ khoé mắt mẹ ướt cả đêm rằm.

HÁT RU CHO MẸ

Tác giả: Trần Kiêu Bạc

Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon

Để con ru mẹ say tròn giấc say

Đếm tay hơn bốn ngàn ngày

Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm

Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên

Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng

Mẹ ngao du cõi khôn cùng

Nhớ con xin mẹ thong dong trở về

Lá vàng mẹ đã rụng đi

Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh

Ngày xưa được mẹ dỗ dành

Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào

Lá vàng mẹ vội đi đâu

Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh

Đêm chừng như đã qua nhanh

Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương

Mẹ ru con suốt đêm trường

Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ

Ngủ đi, mẹ ngủ… ầu ơ!

Với một số bài thơ hay về mẹ trên đây, hy vọng có thể giúp các bạn hiểu hơn và yêu mẹ nhiều hơn. Mong rằng mỗi người chúng ta đều có thể sớm nhận ra sự quan trọng của mẹ. Hãy thể hiện sự yêu thương của mình với mẹ, đừng giữ lấy trong lòng nhé! Và hãy luôn đồng hành cùng Baithohay.com để theo dõi những bài viết ấn tượng nhất nhé!

Theo Baithohay.com