Thơ gửi người yêu cũ-những vần thơ chứa chan tâm trạng

0
Thơ gửi người yêu cũ-những vần thơ chứa chan tâm trạng

Thơ gửi người yêu cũ là những bài thơ xúc động nhất. Đây là nỗi lòng của những chàng trai, cô gái khi người tình cất bước ra đi, khi tình duyên chia lìa đôi ngả. Đọc những bài thơ này ta cảm thấy rung động mạnh mẽ, chỉ có những người đã từng trải qua mới có thể cảm nhận được những nỗi đau này. Hãy cùng nhau theo dõi ngay bây giờ nhé!

Những bài thơ gửi người yêu cũ khi tình cờ gặp lại

Có thể là một mối tình đầu dang dở, có thể là một cuộc tình buồn ngang trái, nhưng dẫu thế nào, cái cảm giác gặp lại người xưa vẫn là thứ khó mà có thể lột tả qua những dòng tâm sự, những áng thơ tình liệu có nói được phần nào nỗi buồn khi gặp lại người yêu cũ không? Mời các bạn cùng xem qua những bài thơ tình viết về người yêu cũ sau đây.

Chờ Đợi!

Một buổi hoa tàn theo lá bay

Tôi ghé về đây góc phố này

Năm tháng ướm màu trên sắc cỏ

Nỗi niềm theo gió hát tìm mây

Chắc cũng lâu rồi từ độ ấy

Cô chẳng về đây với vấn vương?

Không dành cho nhau lời sau cuối,

Có chi cô hỡi chuyện đời thường

Tôi đã dặn lòng không trở lại

Tự thuở phân kỳ khóc biệt ly

Gặp nhau không lẽ… buồn thinh lặng,

Rồi lại bâng khuâng, nói năng gì?

Con đường trơ trọi chờ rêu phủ

Góc phố phong xanh chẳng ngỏ lời

Hồn tôi lạc giữa ngàn con sóng

Chiều tan lặng lẽ giọt đêm rơi

Dẫu đã dặn lòng không nhớ nữa

Cho tình trọn vẹn một niềm mơ

Nhưng sao lạ quá? Tôi buồn thế,

Chẳng biết chờ ai cứ đợi chờ…

(Bằng Lăng Tím)

Viết Cho Người Yêu Cũ

Có những điều không thể nói cùng nhau

Nên cứ mãi nặng lòng như thế đó

Người ra đi. Và trái tim bỏ ngỏ

Hư ảo tình buồn xa vắng tựa trăm năm…

Kỷ niệm là gì? Đôi lúc phải khóc thầm

Khi chạnh nhớ vòng tay ngày xưa cũ

Hoa tím tơi bời trong màn mưa cuối vụ

Mình chia tay như chưa gặp bao giờ.

Khát vọng mệt nhoài. Vỡ vụn những ước mơ

Lòng tan nát – khu vườn sau cơn bão

Em lắng nghe tiếng thở dài cao ngạo

Thấy thương mình như con sóng cô đơn…

(Tâm An)



Một Giấc Mơ Say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!

Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ

Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm

Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo

Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây

Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ

Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm

Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?

Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa

Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?

Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè

Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,

Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ

Phố đông người sao thiếu bóng em qua?

Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ

Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…

(Bằng Lăng Tím)

Gửi Người Yêu Cũ

Em có còn đọc lại những vần thơ

Anh đã viết tặng riêng em ngày trước

Những vần thơ cháy bỏng niềm mơ ước

Về một tình yêu không thể chia ly…!

Thế mà rồi em vẫn ra đi

Bỏ lại đời anh bao niềm tê tái

Dù hiểu tình yêu không bao giờ trở lại

Mà đến giờ vẫn ôm mãi mộng xưa.

Xa em rồi anh vẫn làm thơ

Những câu thơ không còn hay như trước

Bởi một lẽ giản đơn em cũng biết

Thơ không em – thơ viết vô hồn.

(Phong Nguyên)

Mất Hồn

Bỏ hết buồn rồi ta còn không

Hay ta còn lại hạt bụi hồng

Lững lờ trong gió trôi trong nắng

Mất cả ngọn nguồn quên đục trong!

Núi lở sông bồi rừng cháy khô

Chuồn chuồn ngơ ngác tưởng nằm mơ

Mưa không về nữa trời quên đất

Đất cũng rã tan hết đợi chờ

Hiu hắt xương tàn khoác áo tơi

Tới lui xuôi ngược chẳng ai mời

Bao nhiêu quán trọ đều từ chối

Chiếu đất tìm vui nhớ màn trời

Buồn với ta như biển với sông

Bao nhiêu nguồn nước cũng chung lòng

Bỏ buồn ta chỉ như chong chóng

Hết gió loay quay cũng uổng công!

Sông biển cạn khô: cá đâu còn

Tre già đau tủi khóc măng non

Thịt da không có tình không có

Ma đói ma no cũng mất hồn!

Gửi lại chút buồn trong áo thơ

Mai kia chuyển kiếp vẫn mong chờ

Tin vui đến với người yêu cũ

Ta vẫn còn buồn để bơ vơ!

(Luân Tâm)



Người Yêu Cũ

Có phải em giờ là người yêu cũ?

Kí ức nào nay đã phủ rêu xanh

Anh vẫn thế vui đùa cùng tình mới

Rất ngọt ngào đâu còn nữa cho em

Có phải em giờ là người yêu cũ?

Bàn tay anh giờ ấp ủ tay ai?

Những theo năm tháng phôi phai

Cố gượng cười ta thành người xa lạ

Có phải em sẽ mãi là người cũ?

Chẳng bao giờ sự thật đó là mơ

Đời bơ vơ đưa em về quá khứ

Thuở ban đầu ta chẳng thuộc về nhau.

(Kiều Trinh)

Chỉ Muốn Một Lần Gặp Người Yêu Cũ

Chỉ muốn một lần hai đứa được gặp nhau

Từ ngày chia tay, người ta thế nào?

Mình rất muốn biết!

Thỉnh thoảng trong lòng, nỗi nhớ vẫn da diết

Về một bóng hình ngày trước từng chung đôi

Xem thêm:  Thơ tình yêu thầm – nỗi nhớ da diết khó gọi thành tên

Chỉ muốn một lần gặp lại người ấy thôi

Hỏi thăm người ta bây giờ sống có tốt,

Người đến sau có làm tim trầy xước,

Vết thương lòng ngày ấy đã lành chưa?

Chỉ muốn một lần tìm về cảm xúc xưa

Từ đây về sau sẽ thôi không nhắc nữa

Chuyện của chúng mình giờ trở thành quá khứ

Nhưng vẫn ngóng chờ từng tin tức người ta

Chỉ muốn một lần được mình cùng uống cafe

Cùng kể nhau nghe về người mình đang thích

Nhắc lại chuyện xưa hai đứa cười khúc khích

Tự an ủi rằng chúng mình chẳng có duyên

Chỉ muốn gặp lại người đang cố tìm cách quên

Nhưng chẳng thể khi ta thành người yêu cũ

Tự nhắc với lòng phải luôn ghi nhớ

Gặp lại người xưa…

Chắc chắn sẽ rất buồn…

(Bluenight)

NẶNG LÒNG VỚI CHỐN XƯA

Thơ: Nguyễn Minh Ngọc

Ta rất muốn về thăm lại chốn xưa

Bởi tất thảy ký ức vừa mới hiện

Dòng sông quê, con đò ai đưa tiễn

Một chiều nao…sao lưu luyến vô cùng!

Đã lâu rồi…mình chẳng lối đi chung

Vì chữ duyên đã quay lưng với nợ

Nhưng chẳng thể nào vơi đi nỗi nhớ

Khi chúng mình đâu còn ở .

Lời hẹn xưa…đợi nhé…đến thu sau

Thăm nơi ấy như lần đầu gặp gỡ

Tình đang thắm mà sao ai đã nỡ

Bỏ câu thề…để dang dở phôi phai.

Ta sẽ trở về nơi đó nay mai

Cho dù người đã đổi thay khác trước

Bởi chính ta cũng không sao hiểu được

Vì lẽ gì chẳng cất bước sang ngang?

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA

Tác giả: Tiến Lộc

Thật tình cờ tôi gặp lại người xưa

Anh gọi nhẹ…tôi thưa..trong bối rối

Ngày chia tay, câu từ ly nói vội…

Anh lên đường lúc trời tối bủa vây

Mười năm qua nhìn anh vẫn hao gầy

Vẫn điềm đạm như trước đây tôi biết

Gặp lại anh, tôi vui mừng khôn xiết

Mà tình duyên..nay cách biệt hai đường

Kí ức nào gợi lại những yêu thương

Anh vẫn vậy, vẫn đời thường độc bước

Chúng tôi bên nhau chẳng hề nói được

Chỉ âm thầm tiếc ngày trước mất nhau

Đứng bên anh, tôi ghé tựa mái đầu

Anh nhỏ nhẹ hỏi câu..em ổn chứ..?

Chợt trong tôi trào dâng ngập quá khứ

Rưng rưng hoài..mà do dự..nhìn anh.

Chùm thơ gửi người yêu cũ đi lấy chồng,lấy vợ

‘Em báo tin vui, cớ sao buồn?/Miệng cười buốt giá lệ thầm tuôn/Đò đã sang ngang, em – người ấy/Tủi thân bến vắng gió nhẹ luồn”. Những vần thơ nghe thật não nề. Có nỗi buồn nào hơn thế! Người yêu bỏ đi lấy chồng, bỏ anh lại một mình bơ vơ.

Tình Cũ Sang Ngang

Em báo tin vui, cớ sao buồn?

Miệng cười buốt giá lệ thầm tuôn

Đò đã sang ngang, em – người ấy

Tủi thân bến vắng gió nhẹ luồn

Đến những hoàng hôn nhạt nắng vàng

Mấy ngày tím ngắt bóng chiều loang

Tôi đợi người xưa, xa xăm quá!

Mây sầu trôi dạt cõi tình hoang

Chạnh lòng cô lẻ độ thu rơi

Tìm em ngơ ngẩn bốn phương trời

Người chắc hững hờ vui tình mới

Chẳng biết nơi này mưa mưa rơi

Tôi nhớ bụi tình vương ngày trước

Em ngồi tính chuyện của mai sau

Như cánh hồng phai bên dòng nước

Thấm thoắt thời gian đã vụt mau

Nhớ cả đêm đông trời buốt lạnh

Quạnh quẽ đêm rơi ánh nguyệt tà

Em ngồi lặng yên nghe tôi kể

Những chuyện trong đời đã trôi qua

Thôi hết rồi sao, lỡ thật sao?

Tôi đâu có ngờ chuyện hợp tan

Giờ nghe tin ấy tim

Khói thuốc pha sương nhuộm lệ tràn

Tôi vẫn tìm em trong áng thơ

Viết về cái thuở đã mộng mơ

Dẫu em chung bước bên người ấy

Tôi vẫn nơi đây một kẻ khờ

Tôi vẫn tìm em, vẫn trông chờ

Vẫn tìm yêu dấu, vẫn ngu ngơ

Những tối trăng mờ nghe đêm rớt

Tôi biết tình em vẫn hững hờ…

(Bằng Lăng Tím)

Cô Đã Sang Ngang

Xa cách rồi đây cô biết không

Mai sau áo cưới bước theo chồng

Tôi đứng nhìn theo đâu dám nói

Một chữ thương người với đợi mong

Ôi những tư tình cô nhớ không?

Đò hoa pháo cưới khuất sang sông

Một khung trời mộng chiều mơ ước

Và tháng năm dài đã hoài công

Tôi biết nói gì phút chia tay?

Tim yêu vướng luyến nợ tình này

Duyên đã hao gầy đời đôi ngả

Khói thuốc tôi buồn rớt rơi đây

Cô có tiếc gì thời xa ấy?

Kỷ niệm trong tôi hẳn vun đầy

Bóng cô xa vắng chiều thương nhớ

Mỏi mòn trông ngóng cảnh lắt lay

Đó chuyến xe tình cô sang trang

Tôi đây ngơ ngẩn lệ ngàn hàng

Những lời thề hẹn trôi vào tối

Thơ sầu gợi nhớ thuở quan san

Cô về đường hoa, hoa thênh thang

Đêm mơ gối lụa ủ mộng vàng

Cùng người xứ lạ cùng mơ ước

Héo hon tôi bước, khói mênh mang

Thôi thế là thôi, thế là thôi!

Tình nghĩa năm xưa hết thật rồi

Không còn những tối nghe nhau kể

Cái nắm tay đầu chắc xa xôi?

Thôi biệt ly rồi cô biết đâu

Vỡ tan giọt nắng buổi sơ đầu

Đời tôi như thế là dang dở

Một cõi tâm tình hóa biển dâu

Tình tôi như thế là tan vỡ

Bụi hồng vương áo một dòng sâu…

(Bằng Lăng Tím)



Chuyến Xe Hoa Buồn

Xa cách rồi đấy anh biết không?

Xe hoa đưa tôi về nhà chồng

Bỏ lại đằng sau khung trời mộng

Và người yêu cũ lúc ngang sông.

Xe hoa chở nặng nợ tang bồng

Ba năm thề hẹn hóa hoài công

Anh về đôi ngã đời khó gặp

Lỡ bước tôi đi lệ ngàn dòng

Thôi thế là thôi, là thế thôi

Dưới giàn hoa ấy hết thật rồi

Không còn những chiều ngồi xõa tóc

Bên người yêu mơ chuyện lứa đôi

Một chuyến xe hoa chở nổi buồn

Kỷ niệm tơ tình hẳn còn vương

Đóa hoa trinh hoa bạch tôi cài tóc

Dâng người chồng mới nghẹn đêm trường

Xem thêm:  Tiếng nói Bác Hồ - Phùng Thanh Bình

Tôi nuối tiếc gì chốn xa đây

Mà anh còn lưu luyến vun đầy

Hình ảnh tôi thời như sương khói

Cuộc tình xanh ai nở quệt vôi

Trời hỡi bao giờ mới dần vơi

Câu chuyện xe hoa với tình người

Bao giờ mới hết câu dang dở

Cánh hoa trong gió rụng tả tơi

Giấu mãi trong tim khối khổ sầu

Con chim bay về chốn bể dâu

Thiếu phụ như em tâm hồn héo

Tháng ngày chồng chất bao dãi dầu

(Trường Phi Bảo)

CHÀO EM BÀ XÃ NGƯỜI TA

Tác giả: Tiểu Tử

Nay nhìn lạ quá nhận không ra

Chào em bà xã của người ta

Đã mấy năm rồi không gặp mặt

Em giờ đã khác ngày hôm qua.

Lâu rồi không nhắc lại chuyện xưa

Tình cờ gặp em buổi chiều mưa

Kí ức ngày nào chợt ào ạt

Đong đầy nỗi nhớ chẳng đựng vừa.

Giáp mặt mỉm cười chào e thẹn

Em giờ có vẻ đang ấm êm

Tay người đang nắm bàn tay ấy

Kỉ niệm ngày xưa nhớ hay quên…

Thôi chào em nhé vợ người ta

Nhanh chân lẹ bước cho vội qua

Sợ em thấy anh còn đơn chiếc

Em lại chạnh lòng lại xót xa.

THƯ GỬI NGƯỜI YÊU CŨ ĐI LẤY VỢ

Chúc mừng anh ngày lễ tân hôn!

Em ngày hôm nay không đến

Bởi giữa chúng mình có bao lời thề nguyện

Chỉ tiếc bây giờ em chẳng phải cô dâu..

Chúng mình đã yêu nhau mê dại mối tình đầu,

Yêu đến tưởng chừng thiếu nhau không sống nổi.

Thế mà chẳng hiểu vì thế gian thay đổi

Hay bởi đắm say nhiều nên lạc lối xa nhau.

Chúng mình cũng đã im lặng rất lâu

Trước khi bắt đầu quan tâm nhau như là người quen cũ.

Tưởng năm tháng êm đềm khiến trái tim quên ngủ,

Ai có biết đâu rằng em vẫn cứ đợi yêu.

Em vẫn nhớ về anh rất nhiều, rất nhiều…

Vẫn không quên từng tiếng yêu, lời ước hẹn.

Nhưng anh bây giờ không phải anh trong hoài niệm,

Anh bây giờ là chồng sắp cưới của người ta.

Em mỉm cười nheo đôi mắt lạ xa

“Em ổn mà, người yêu em tốt lắm!

Chúng ta đều là người may mắn

Đều tìm được bàn tay ấm để nâng niu!”

Anh ngốc khờ, chẳng hiểu được bao nhiêu…

Sự thật là chỉ riêng anh có người yêu mới,

Sự thật là người em yêu sắp làm đám cưới,

Anh ấy hạnh phúc rồi, hạnh phúc cả phần em!

Chúc anh chị một đời mãi ấm êm.

Em sẽ tiếp tục quên mối tình đầu dai dẳng

Bằng những tháng năm sau này đằng đẵng,

Bằng cả những ngọt ngào của dĩ vãng hằn sâu…

Tại em chẳng thể yêu ai như vậy được nữa đâu!

– Du Phong –

Thơ gửi người yêu cũ chất chứa tâm trạng

Đôi khi trong quảng đường hàng ngày bạn đang bước đi, có những phút giây khiến lòng bạn nhớ người đã cũ, không phải vì bạn muốn họ quay trở lại mà bởi vì họ cũng là một phần hoài niệm trong hành trình đi tới mà thôi. Chắc chẵn các bạn đã xem khá nhiều bài thơ thất tình hay, ví thế hôm nay chúng tôi muốn chia sẻ về những chuyện tình cũ qua các bài thơ gửi người yêu cũ chất chứa tâm trạng dưới đây nhé.

Gửi Người Xưa Cũ

Gửi người xưa cũ của tôi.

Nắng râm ran bắt nợ trời ve kêu.

Làn da giấu vẻ mỹ miều.

Em không là nắng mà thiêu đốt người.

Gửi người xưa cũ xa rồi.

Chênh vênh cũng đã một thời có nhau.

Phượng xưa nay vẫn thắm màu.

Ta đâu dám nhận mình sâu sắc gì.

Gửi người xưa cũ rồi đi.

Biết rằng ở lại có khi rất buồn.

Chiều loang loáng tím hoàng hôn.

Mảnh trăng đêm – nửa vẫn còn treo nghiêng.

Gửi người xưa cũ niềm riêng.

Ta giờ sám hối trăm miền em ơi.

Gửi người xưa cũ….. của tôi….!

Gửi người xưa cũ… Của tôi….!

Người Cũ Còn Thương

Hôm nay gặp người cũ

Tưởng rằng đã hết yêu

Trong tim xao xuyến lạ

vẫn yêu nhiều

Cười nói không thoải mái

Tai cứ nóng dần dần

Nhìn nhau như gượng ép

Chẳng giống người đã thân

Đôi bàn tay năm cũ

vẫn nồng nàn

Lời nhẹ nhàng thăm hỏi

Bao ân tình chứa chan

Nét buồn rầu anh nói

Em giờ sống ra sao

Trong tim còn nhung nhớ

thắm hôm nào

Em nước mắt tuôn trào

Nhìn anh lòng nghẹn ứ

Em giờ ra sao ý

Rằng hạnh phúc lắm ư

Thà không thấy còn hơn

Gặp nhau thêm bối rối

Giờ có chi tiếc nuối

Cũng đã muộn mất rồi

Anh về nơi bến ấy

Hạnh phúc mãi bền lâu

Em về với an lành

Bên người chồng yêu dấu!



Gửi Người Cũ

Anh cưới vợ em có về không.?

Để biết mặt người anh đã chọn

Em về nhé Mừng anh hạnh phúc

Mừng cho anh, lấy vợ hết cô đơn

Lúc chia tay mỗi đứa một con đường

Anh rất buồn Vì anh nghèo khó

Em ra phố, nhà, xe tráng lệ

Rồi đại gia, các công tử nhà giầu

Anh ở quê, áo vá,làm nông

Sao sánh được với người trên phố

Hôm em cưới, anh cười nhưng dạ sót

Chú rể bên em, đứng tuổi, tóc hoa râm

Em lấy hắn chắc vì hắn rất giầu

Chồng nhiều tuổi, nhưng là người trên phố

Chồng em già, không sao vì giầu có

Con bằng tuổi em, điều đó cũng chẳng sao

Nay anh đã tìm được người yêu

Nhưng em ơi kém em rất nhiều

Không rực rỡ, cũng không sành điệu

Cứ chân chất, quê mùa như củ khoai, cây lúa

Được cái hiền, giản dị, chăm, ngoan

Mọi người khen, anh thấy hợp với mình

Hôm tổ chức, anh mời em về nhé

Mừng cho anh, từ nay không đơn lẻ

Chỉ hoa thôi, đừng tặng phẩm nhé em.!

Xem thêm:  Những câu nói hay về tình yêu đôi lứa ngọt ngào chạm đến trái tim

Gặp Người Tình Cũ

Khi tình cũ gặp nhau

Chẳng biết ngō lời gì

Ngọt ngào lời ngày truớc

Đành lãng quên quây đi

Khi tình cũ gặp nhau

Hai người như xa lạ

Cảnh buồn người sầu đâu

Cả hai không lời nói

Đôi lần ta tự hỏi

Vì sao tình chia ly

Truớc âm êm là vậy

Tưởng sẽ mãi bên nhau

Nhưng lúc tình cập bến

Buồn hận chán tình đời

Tay trong tay ngày aý

Giờ đā rơi đâu xa

Khi tình cũ gặp nhau

Ngập ngừng chân níu lại

Nỗi đau tưởng đã qua

Mà đêm về thao thức

Đâu nhói con tim ta

Gửi Anh Người Yêu Cũ

Tác Giả: Dao Hoa Dao Hoa

Hai đứa mình chẳng nói lời chia tay

Rồi cứ thế mình dần xa nhau mãi

Anh im lặng và em cũng không hỏi

Thầm biết rằng chúng mình đã mất nhau….

Hai đứa mình đang có lỗi với nhau

Có lỗi với những gì ta đã hứa

Yêu thương ư- tình đâu là

Hứa làm gì rồi tình cũng đổi thay

Hai chúng mình thành người lạ thật rồi

Nên bây giờ chẳng hỏi thăm nhau nữa

Có nhiều lúc trái tim cũng thầm hỏi

Anh bây giờ cuộc sống có đổi thay…

Ừ…thì thôi duyên chúng mình có vậy

Yêu thương nhiều rồi mình cũng chia xa

Anh buông tay.. em cũng không giữ lại

Nên chúng mình bây giờ thành người dưng…

Hai đứa mình còn mắc nợ với nhau

Lời chia tay câu tạ từ chưa nói

Để ngày sau nếu có còn gặp lại

Hãy mỉm cười chào anh nhé người quen…

Thơ Buồn Nhớ Người Cũ

Những lúc buồn em lại nhớ đến anh

Dù đã dặn lòng…phải quên đi…đừng nhớ

Anh chẳng thể nào là của em được nữa

Nhung nhớ nhiều…cũng có nghĩa gì đâu

Có lẽ chẳng bao giờ anh nhớ đến em đâu

Chuyện chúng mình đã quá lâu rồi anh nhỉ

Em yếu mềm…nên nhớ đến những điều cũ kỹ

Đàn bà mà …hay cả nghĩ anh ơi

Anh bây giờ …của người khác mất rồi

Cũng như em …đã có nơi yên ấm

Nhưng thật lòng …em nhớ anh nhiều lắm

Dù trăm ngàn lần đã cố gắng để quên

Biết vậy là có lỗi với chồng em

Bên anh ấy …vẫn không quên người cũ

Phải làm sao hả anh …để trái tim đừng nhắc nhủ

Yên phận bên chồng …và không nhớ đến anh

Thơ Nhớ Người Yêu Cũ

Em gái Lạng sơn ngày xưa ơi

Xa cách nhau hai chục năm rồi

Biết em còn sống hay đã chết

Nay còn sinh tươi như ngày ấy

Hay vẩu như Thị Nở răng dài

Thuở chúng mình yêu nhau ngày ấy

Đã nguyện thề chẳng thể lìa xa

Yêu nhau như Sơn bá Anh Đài

Ngờ đâu em cất bước ra đi

Càng nghĩ anh lại càng nhớ em

Chợt nhận ra trong đêm dài thao thức

Mình xa nhau chắc tại anh nghèo

Biết em còn nhớ anh không nhỉ

Ở bên đó em có hạnh phúc không

Anh nay cũng hạnh phúc êm đềm

Nhớ cũng phải buông lơi quá khứ

Nỗi nhớ mãi trăn trở trong tim

Nhớ Người Cũ – Tác Giả: Quy Phi Dương

Người trách ta cứ mơ hoài người cũ,

Cúi lặng thinh ta nhủ có chi sai.

Ngẫm Xem người bởi vì cũng tại ai,

Để ta thương nhớ hoài người yêu cũ.

Nếu Vòng tay người còn dang rộng đủ,

Thì làm chi người cũ có trong tim

Lòng giá băng nên ta muốn kiếm tìm,

Hình bóng cũ đã chìm ta vẫn đợi.

Khoảng trống hồn ta nay đang chới với,

Níu vào đâu..ta vời vợi xót xa.

Ngẫm lại đi người..người chẳng cho ta,

Một ….lời thiết tha êm ái.

Đêm canh dài một mình ta hoang hoải,

Vỡ giấc mộng vàng, khắc khoải tâm tư.

Lệ hoen tràn khóe mắt những đêm thu,

Tâm hồn rỗng xa mù nơi cõi lạc.

Người chỉ biết yêu,yêu nhiều thân xác,

Nhưng tim người thì lạnh ngắt,thờ ơ.

Đừng trách ta,sao ta quá hững hờ?

Ở bên người vẫn còn mơ người cũ.

Người Dưng Ngược Lối

Tìm về chốn cũ chiều mưa

Bơ vơ quán vắng mảnh thừa tình em

Còn đâu ngày tháng êm đềm

Người dưng ngược lối mang thêm nỗi buồn

Cây cầu năm cũ vẫn đây

Còn đâu dòng nước của ngày hôm qua

Em giờ theo bước người ta

Về qua lối cũ ngắm hoa nhớ gì?

Mười năm một chuyến tàu xa

Tình mang theo hết tình hòa vào mưa

Ngồi nơi quán vắng gió lùa

Nghìn trùng xa cách người xưa theo chồng

Tôi Và Anh Người Yêu Cũ

Đi về đâu để quay ngược lại nỗi buồn,

Và những dại khờ để ghép lại vẹn ngyên,

Con đường nào ta đi ngược với đêm đen

Để lai trong êm đềm nắng phủ

Trong giây phút này riêng em tự nhủ rằng

Em chỉ còn là Người yêu củ nhau thôi…

Con đường chiều nay bỗng vô tận xa xôi…

Nắng hồng,mắt môi,nụ cười em lúng túng

Ta gặp lai nhau giữa một mùa lá rụng

Kỉ niệm ùa về trong nỗi nhớ nhung xa

Anh vẫn là anh của ngày hôm qua đó!

Em lại là ngươi mang tên”Người yêu củ”

Nghe như tháng năm đã vô tình che phủ

Kí ức chúng mình bằng lớp bụi ko tên

Mới đó mà đã quên lảng phải ko anh?

Hình như thêm những điều hẳn nhiên rất mới …

Em mĩm cười chào rồi bước ngang qua vội

Để lại phía chân trời dấu chấm hỏi vì sao?

Tại em ko muốn mình là củ kỉ của nhau

Trên đây Baithohay.com đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ gửi người yêu cũ đầy cảm xúc chứa chan bao nỗi niềm sâu sắc. Những bài thơ này sẽ giúp những trái tim chênh vênh cảm thấy yên lòng hơn. Hãy cùng nhau theo dõi và cảm nhận ngay bây giờ để thấy sự đồng cảm và thấu hiểu. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Theo Baithohay.com