Tháng 12 và nỗi nhớ – Trịnh Hồng Đức

0
Tháng 12 và nỗi nhớ – Trịnh Hồng Đức

, chòng chành bao nổi nhớ
Gió rét trườn mình, ô cửa
Con phố vắng, hàng cây trơ trụi lá
Những đôi chân cũng hối hả,

Anh có về níu lại bước
Tháng cuối năm, giữa vô ngần ký ức
Lời hẹn ước, bỗng nghe sao rạo rực
Góc quê nghèo ôm thao thức

hai, trời cũng chẳng còn xanh
Chút nắng hanh đủ hong vàng sợi nhớ
Ngày chông chênh buồn dễ sợ
Đêm rùng mình nghe

Tháng mười hai, anh vai áo bạc sờn
Màu lem lấm chiều hoàng hôn lịm tắt
Bàn chân bước vẫn còn hoài xa lắc
Hẹn quê nghèo heo hắt non

Tháng mười hai, lạnh buốt trơn
Nghe da diết những cơn cuồn cuộn nhớ
Tháng cuối năm, tiết trời buồn muôn thuở
Tháng với ngày cứ ngỡ chẳng buồn trôi


Xem thêm:  Chơi vơi - Lê Hoàng