Tháng 11 – Trịnh Hồng Đức

0
Tháng 11 – Trịnh Hồng Đức

, trời buồn không gợn nắng
Chớm sang đông, sương phủ trắng ngang thềm
trổ sân vườn, đêm tĩnh lặng
Một mùa vàng những rặng nhớ không tên

1, đâu dễ để mà quên
Ôi, cái rét đầu mùa, bên ô cửa
Ôi, mắt biếc , buồn trắc trở
Ôi, thân mềm liễu rủ, tựa song thưa

Tháng 11, có những mưa
Vai áo ướt, tiễn đưa
Đông cập bến, khi thu còn lần lữa
Tháng 11 về, tháng của xa xưa

Tháng 11, em hẳn đã quên chưa?
Ôi, xa ngái của một mùa
Ôi, cô gái sinh vào mùa dang dở
Ôi, tháng ngày ngỡ đã


Xem thêm:  Phù dung nhạt sắc - Hoa Cúc Vàng Anh