Tập Làm Thơ 8 Chữ Về Thầy Cô, Mái Trường Mến Yêu

0
Tập Làm Thơ 8 Chữ Về Thầy Cô, Mái Trường Mến Yêu

Tập làm thơ 8 chữ sẽ đem đến cho các bạn những bài thơ đặc sắc thắm đượm tình cảm thầy trò thân thương, mái trường tin yêu mình từng gắn bó. Với những ý nghĩa sâu sắc mà những bài thơ 8 chữ rất được lòng các vị độc giả khó tính nhất. Là một người yêu thích thơ chắc chắn các bạn sẽ không thể bỏ lỡ được những bài thơ mộc mạc mà sâu sắc như vậy được. Nào! Không để các bạn phải chờ lâu, chúng tôi xin dành tặng cho bạn chùm thơ hay nhất về thầy cô, mái trường niềm tin ngay bây giờ. Đừng bỏ lỡ nhé!

Tập Làm Thơ 8 Chữ Về Thầy Cô Đầy Xúc Động

Tập làm thơ 8 chữ về thầy cô sẽ đưa bạn trở về với những hoài niệm xưa. Nhớ về quãng thời gian ngày ngày đến trường, nghe thầy cô giảng bài. Thầy cô là những ” người lái đò” tận tụy hy sinh vì chúng ta. Họ tuy không phải sinh ra ta nhưng luôn yêu thương và dạy bảo ta những điều hay lẽ phải. Thầy cô luôn bao dung trước những lần chúng ta ngỗ nghịch

Những bài thơ về thầy cô luôn khiến chúng ta bồi hồi xúc động khi nhớ về quãng thời gian còn ngồi trên ghế nhà trường. Gợi lại những kỉ niệm của một thời để nhớ đầy thân thương, luôn muốn được đắm chìm vào tuổi thơ một lần nữa. Tất cả cũng chỉ gói gọn trong một câu ” chúng ta đã từng ”

Những ai đang nhớ nhung ” người lái đò năm ấy” thì hãy xem những bài thơ 8 chữ của chúng tôi để cảm nhận và vơi bớt đi phần nào và luyến tiếc

Vẫn nhớ

Dẫu thời gian cứ dần trôi chảy mãi

Bóng hình thầy vẫn đọng lại trong tôi

Bao tháng ngày đâu nói đặng nên lời

Giờ điểm lại tình nào vơi tiềm thức

Trang vở cũ dường như chưa ráo mực

Tiếng của thầy nào đâu dứt lời vang

Đây trường xưa vẫn đậm nét vôi vàng

Đã hiện hữu những hành trang ngày cũ

Trường xưa đó bạch đàn nay im ngủ

Dáng thầy đây tóc đã rủ màu sương

Bao nếp nhăn của ngày tháng yêu thương

Mãi tô đậm hằn in gương mặt ấy

Và hôm nay thầy vẫn vui tay vẫy

Học trò xưa ai nấy đã toại danh

Về thăm lại với tất cả lòng thành

Kính tặng thầy ước mơ xanh dạo trước

Bao chuyến đò ngày xưa như quay ngược

Đàn trẻ thơ giờ đã bước vinh quang

Mang trên mình đầy ánh sáng huy hoàng

Thầy mãn nguyện ngập tràn niềm sung sướng.

Lời tri ân

Thầy cô giáo, người lái đò thầm lặng

Ươm ước mơ để hiến tặng cho đời

Chẳng quản gì…chắt từng giọt mồ hôi

Đem con chữ để trao dồi kiến thức

Lòng nhiệt huyết đó chính là hạnh phúc

Bắt nhịp cầu duy nhất…sáng tương lai

Những đêm thâu trang giáo án miệt mài

Với lý tưởng trồng người đầy hăng hái

Sống cống hiến, đắp bồi tình nhân ái

Lòng nhiệt thành theo mãi với thời gian

Quyết “đưa đò” thì sá kể gian nan

Cầu tri thức sẽ vô vàn lối mở…

“Ngày Nhà Giáo” như nhắc nhở

Công ơn này ghi khắc ở trong tâm

Hướng lòng thành xây cuộc sống nghĩa nhân

Mong bù đắp đôi phần “Tiên Học Lễ”

Thương lắm những con đò

Bao năm rồi chưa về lại trường xưa

Mái ngói hồng giờ nắng mưa phai nhạt

Tóc của thầy chắc cũng thêm sợi bạc

Mắt hoen mờ nhòa nhạt dấu thời gian.

Cả thầm lặng kiếp đò ngang

Thắp ngọn lửa cho trăm ngàn mơ ước

Bao lứa trò đã ra đi lần lượt

Như con thuyền theo sóng nước muôn phương.

Đò của thầy đầy nặng những yêu thương

Chắp đôi cánh từ cổng trường quen thuộc

Thêm niềm tin vững vàng bao nhịp bước

Cho chim trời vui lả lướt tung bay.

Đò của thầy vẫn lặng lẽ nơi đây

Dù mưa nắng bao ngày không mệt mỏi

Đem tri thức trải dài qua muôn lối

Tặng cho đời nguồn sáng mới tương lai.

Thèm một lần về nhặt cánh phượng rơi

Sống lại tuổi thơ ngây nhiều mong ước

Thương đò thầy trong nắng mưa bao lượt

Gieo xanh mầm trên đất nước .

Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Tình yêu tuổi học trò

Tình chúng ta như hai hàng đẳng thức

Sống bên nhau như hai vế phương trình

Giận hờn nhau như vô vàn định lý

Gặp nhau rồi ta lại cùng chứng minh

Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu

Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị

Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Xem thêm:  Bài thơ Tình là gì – Nhà thơ Dương Hoàng

Thầy cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng

Là đèn đường soi rạng lối em đi

Còn Cô là người mẹ hiền phú quí

Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau

Đạo đức học đường

Giáo dục một con người, khó lắm không?

Cho em hỏi ai trả lời em được

Tiên lễ hậu văn, bao đời đi trước

Giờ ở đâu và còn có hay không?

Nhớ thưở ngày xưa mẹ bế cha bồng

Câu hát ví, con ơi xin tạc dạ

Đáp nghĩa thầy cô, bạc vàng vô giá

Toại công danh như đáp trả công ơn.

Xã hội bây giờ phát triển cao hơn

Nền giáo dục hình như là chạy xuống

Những cái ngày xưa gọi là thần tượng

Hình ảnh cô thầy nay ở nơi đâu?.

Giáo dục ngày xưa lễ phép đứng đầu

Thầy cô nói trò dơ tay xin đáp

Giáo dục ngày nay, cùng trò bàn bạc

Chẳng răn đe, bắt phạt kiểu côn đồ.

Giáo dục ngày nào trò sợ thầy cô

Chẳng dám nói nếu mà chưa được phép

Hình ảnh ngày xưa thầy cô thật đẹp

Nhưng giờ đây ôi thật đáng thương.

Bạo lực xảy ra ngay giữa mái trường

Vẫn tiếp diễn và ngày thêm trầm trọng

Hỏi lỗi tại ai, để trò buông lỏng

Chẳng răn đe hư hỏng tại ai đây.

Chẳng lẽ nhà trường lại chịu bó tay

Không biện pháp và không hay không biết

Học nữa học đi, học gì cho mệt

Khi cái lương tâm, mất hết chẳng còn.

II. Tập Làm Thơ 8 Chữ Về Mùa Xuân

Tập làm thơ 8 chữ về mùa xuân đem đến cho chúng ta những bài thơ đặc sắc. Những bài thơ khắc họa cho chúng ta thấy một bức tranh thiên nhiên tuyệt mĩ giữa thời khắc cả thiên nhiên thay áo mới. Mùa xuân là mùa của niềm tin, niềm hi vọng vào một năm mới bình an và thịnh vượng. Mùa xuân khoác lên mình một vẻ đẹp thướt tha, diễm lệ không kém phần lãng mạn ngọt ngào

Những bài thơ 8 chữ ca ngợi vẻ đẹp của mùa xuân và cảm xúc hận hoan chào năm mới tốt đẹp. Hãy cùng chúng tôi cảm nhận những bài thơ tuyệt vời này nhé!

Gặp lại mùa xuân

Bừng tỉnh giấc, đất trời yên ả quá!

Gió mơn man rắc nhẹ hạt mưa xuân

Qua đêm lạnh, cành non khoe lộc mới

Mạn Hồ Tây trong trẻo tiếng chuông ngân

Phố xá chưa nguôi những tuần nắng lửa

Mây vẫn bộn bề che khuất vòm xanh

Tưởng hương sắc đã tan vào giông tố

Để mặc cây khô, rụng lá, trơ cành

Hà Nội đón xuân về, ta gặp lại

Rất nhiều hoa, dịu ngọt tiếng yêu thương

Bồi hồi nghe nhịp tim mình say đắm

Gửi nỗi niềm chia sẻ với muôn phương

XUÂN ĐẸP QUÁ

Em đã đến ôi mùa xuân đẹp quá,

Áo lụa là hoa lá cũng hờn ghen.

Nụ cười xinh nồng thắm đượm hơi men,

Anh chìm vào trong mùa xuân đắm đuối…

Thiếu vắng em tình trong anh tắt nguội

Em dịu dàng như mặt nước hồ trong.

Khiến cho anh dậy sóng ở trong lòng,

Anh ao ước được chìm trong biển mộng!

Em mùa xuân, làm bức tranh sống động,

Đưa anh vào những điệp khúc mê say.

Cứ ngân nga bản tình ca ngày ngày,

Làm dịu mát cơn oi nồng mùa hạ.

Mùa xuân đến tô màu muôn cành lá,

Tiếng chim ca rộn rã đón xuân về.

Gió nhẹ nhàng hôn mái tóc thoả thuê

Tình ta đó bềnh bồng như mây trắng.

Mùa xuân đến anh không còn trống vắng,

Mà ngọt ngào, như nắng toả dịu êm.

Được bên em trong cảm giác êm đềm,

Anh yêu lắm, Em mùa xuân yêu dấu!

MÙA XUÂN BÊN ANH

Xuân đang về trên khắp nẻo quê hương

Em cũng đã theo đường yêu tiến bước

Mây với gió ôm thương bay xuôi ngược

Hạnh phúc về nhẹ lướt khắp buồng tim.

Bao nhớ nhung đang chiếm gọn im lìm

Trong đáy mắt ru tình…thiêm thiếp ngủ

Em ghét anh trách hờn thương chưa đủ

Nhưng trong em chẳng biết phụ bao giờ.

Nắng chiều tàn ngơ ngẩn nhớ vần thơ

Ngày hai đứa thẩn thờ… gieo lắm mộng

Thơ em viết nửa dòng luôn đứng ngóng

Đôi mắt buồn lắng đọng… ghép vần yêu.

Anh biết không tình thiếu nhớ nhau nhiều

Lòng vẫn mãi chắt chiu gồng gánh đợi

Giờ bên nhau thảnh thơi vui Xuân mới

Mình không xa…vì bởi…quá thương rồi.

THÌ THẦM ĐẦU XUÂN

Nếu có giận chờ xuân qua anh nhé

Bởi xuân về nhiều hoa lá thơm hương

Có nắng vàng, có gió khẽ vấn vương

Mái tóc bay, môi hường cùng má thắm

Đừng giận nhé khi xuân về buồn lắm

Nếu một mình chìm đắm giữa không gian

Đơn bóng ư? Xuân rực rỡ nắng vàng

Chẳng thú vị khi lang thang đếm bước

Anh biết không bao niềm vui có được

Lúc xuân về ao ước trọn giấc mơ

Bởi lạnh đông sương giá rét hững hờ

Làm tê tái giấc mơ em chờ đợi

Được không anh? Đừng mắt buồn vời vợi

Xuân đến rồi xuân cũng vội ra đi

Đừng u buồn sương rơi vướng hàng mi

Lời yêu thương mãi thầm thì anh nhé!

NGỌT ẤM XUÂN TÌNH

Kìa dáng xuân yêu kiều trên nhân thế

Và mùa yêu đang lặng lẽ ươm mầm

Rơi bên hiên tiếng mưa xuân nhè nhẹ

Phải chăng là tiếng vọng của dư âm?

Gió mơn man mùa về xuân thao thức

Cành mai đêm hé nụ, mỉm môi cười

Chồi lộc biếc trở mình trong nao nức

Cánh mai vàng chen nõn lá non tươi.

Lòng rộn rã ngắm nụ hồng chớm nở

Mắt long lanh giọt sương đọng mơ huyền

Hương mùa xuân thắm tình trong mắt biếc

Trên môi hồng ẩn giấu nụ cười duyên

Sáng xuân nay, hương tràn thơm sắc nắng

Nón nghiêng nghiêng, nàng thơ mắt đưa tình

Vòm trời xuân bỗng nhớ người xa vắng

Giọt xuân nồng ngơ ngẩn gặp môi xinh.

XUÂN YÊU THƯƠNG

Xuân đến rồi chẳng muốn dấu điều chi

Khao khát đêm về nghĩ suy nhung nhớ

Ta lạc vào nhau cùng chung nhịp thở

Cơn mưa chiều…bỡ ngỡ mộng nẻo yêu

Hai kẻ sầu bi đời còn bao nhiêu

Đã hiểu nhau…thương nhau thì nhặt nắng

Gom ấm nồng …hong khô bao cay đắng

Cho nhau ngày trống vắng…bớt quạnh hiu

Xuân đến rồi …em vì muốn chắt chiu

Chút tình cuối cho lời ca vang mãi

Cho cả hai sẽ không còn tê tái

Má ửng hồng….môi mọng lại vẻ xuân

Thềm năm mới…thoảng đôi chút tần ngần

Đếm hoa rụng trong phân vân xa xót

Và em biết…anh là miền dịu ngọt

Là men nồng chót vót cung thanh

Là dịu êm trầm mặc luỹ tre xanh

Bao bọc tim em…làng quê nho nhỏ

Khung trời mới cho giấc mơ bày tỏ

Xin nói lời: «yêu dấu…cảm ơn anh»

Xem thêm:  Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Khuyến hay đặc sắc phần cuối

MÙA XUÂN ĐỢI

Em ngồi đợi anh về theo ước hẹn

Tóc ngang vai cũng bẽn lẽn mong chờ

Xuân đến gần nào đâu phải giấc mơ

Đông lạnh giá đang thẫn thờ dần khuất

Nghe xao xuyến khúc giao mùa trời đất

Trăm hoa tươi khoe sắc rất rạng ngời

Én bay về nhiều lắm lắm, anh ơi!

Xuân đang đến vui bên đời ta đó

Em chờ đợi bước chân anh chạm ngõ

Tim em run nhịp cứ gõ liên hồi

Áng mây chiều phấp phỏng chẳng chịu trôi

Cơn gió lạnh cứ nán ngồi an ủi

Anh về tới xoá tan bao buồn tủi

Ngọt môi hôn tình như núi chất chồng

Bờ vai anh che chắn gió ngày đông

Niềm hạnh phúc dâng ngập lòng, xuân đến!

MÙA XUÂN BÊN EM

Mùa Xuân đến tình yêu ươm mật ngọt

Gió dịu dàng bên tiếng hót vành khuyên

Anh bên em vơi bao nỗi ưu phiền

Bao cách trở âm thầm trôi qua hết

Mùa xuân đến cho tình thêm

Phút diệu huyền lộc biếc chợt đơm bông

Xua tan mau ngọn gió rét lạnh lùng

Ta âu yếm bên nhau cùng mê đắm

Giấc mộng nào cho xuân thêm đằm thắm

Yêu thật nhiều quên tù hãm trái tim

Rộn rã thay trao từng ánh mắt nhìn

Trang thơ yêu ngày càng thêm khởi sắc

Quên lo âu cho rạng ngời môi mắt

Ánh mặt trời vừa thức giấc đâu đây

Đời thênh thang ngại chi tháng cùng ngày

Bên nhau để đắp xây cuộc đời mới.

MONG EM BÊN XUÂN

Xuân đến rồi khui niềm nhớ chứa chan

Nhìn hoa thắm ngỡ làn môi xao động

Góc tim nhỏ thấy bồi hồi khoảng trống

Bởi xa người nên lối mộng lắt lay

Một ước ao mong có em nơi này

Đón xuân mới trong vòng tay hẹn ước

Cùng háo hức trong niềm vui có được

Thắm men tình say hưởng phút dành trao

Muốn cùng em xuống phố ngắm hoa đào

Cho cảm giác xuyến xao không xa vợi

Trao ước nguyện khi mùa xuân mang tới

Xóa bao ngày nhớ đợi vẫn trong tim

Bỏ sầu đông …dâng hạnh phúc kiếm tìm

Cùng náo nức như bầy chim làm tổ

Tia nắng ấm dâng tràn đầy trước ngõ

Tô má hồng say tỏ phút trong nhau.

XUÂN ĐÃ ĐẾN BÊN EM

Em nơi này ân tình mãi chứa chan

Mong xuân đến lấp dần miền trống vắng

Một góc nhỏ nơi tim hồng rung động

Vì xa nhau nên mong ngóng bao ngày

Xuân đã về mang nỗi nhớ đắm say

Lòng bất chợt chứa đầy bao niềm ước

Cũng háo hức trong dòng người xuôi ngược

Mang ân tình ướp thương nhớ gửi trao

Cuối đông rồi cơn gió cũng hanh hao

Bờ môi thắm xuyến xao khi chờ đợi

Mong anh đến mang theo mùa xuân tới

Thêm ngọt ngào nỗi nhớ mãi trong tim

Mình cùng say trong hạnh phúc kiểm tìm

Khi hai đứa đắm chìm chung nhịp thở

Cho khao khát dâng trào xua nỗi nhớ

Thắm tình nồng khi được ở bên nhau.

Tuyển Tập Làm Thơ 8 Chữ Về Mái Trường Thân Yêu

Tập làm thơ 8 chữ về mái trường thân yêu chia sẻ cho chúng ta những bài thơ vô cùng ý nghĩa. Những bài thơ 8 chữ gợi cho chúng ta những kí ức tươi đẹp của một thời cắp sách đến trường. Nơi có bạn bè và thầy cô bên cạnh., những kỉ niệm không thể nào quên đi.

Sao quên đường những lúc đi học muộn phải trèo hàng rào trốn vào trường? Sao mà quên được những hoạt động ngoại khóa bổ ích? Để giờ đây khi ra trường rồi những kí ức ấy chợt dâng lên. Niềm khao khát được trở về ngày xưa, trở về trường cũ.

Nào! Baithohay.com sẽ tặng bạn những bài thơ thật ý nghĩa giúp bạn thỏa được nỗi lòng nhớ mong của mình. Đừng bỏ lỡ nhé!

Tựu trường

Giờ náo nức của một thời trẻ dại

Hỡi ngói nâu, hỡi tường trắng, cửa gương

Những chàng trai mười lăm tuổi vào trường

Rương nhỏ nhỏ với linh hồn bằng ngọc.

Sắp hạnh phúc như chương trình lớp học

Buổi chiều đầu, họ tìm bạn kết duyên

Trong sân trường hướng dạo giữa Đào viên

Quần áo trắng đẹp như lòng mới mẻ.

Chân non dại ngập ngừng từng bước nhẹ

Tim run run trăm tình cảm rụt rè

Tuổi mười lăm gấp sách lại, đứng nghe

Lòng mới mở giữa tay đời ấm áp.

Tựu trường đó, lòng tôi vừa bắt gặp

Nỗi xôn xao thầm lặng ở trong rương

Của chàng trai mười lăm tuổi vào trường

Mắt tin cậy và tóc vừa dưỡng rẽ

Người bạn nhỏ! Cho lòng tôi theo ghé

Không nỗi gì có thể vuốt ve hơn

Đêm tựu trường mùi cửa sổ mới sơn

Tủ mới đánh và lòng trai thơm ngát

Trước cổng trường Con Gái

Khi các em ùa ra như đàn bướm

Bao anh chàng đứng dựa dưới hàng cây

Tôi ngoài cuộc – đứng bên – và thấy hết

Nhiều thư tình vội vã lén trao tay

Tôi cũng có một phong thư muốn gửi

Suốt mười năm lỡ thất lạc số nhà

Nào các em hãy nhắn giùm tôi với

Cũng cổng trường này, cô gái ấy đi ra

Cô gái ấy đi ra… mười năm không thấy lại

Chỉ các em cứ lũ lượt tan trường

Phong thư cũ niêm mối tình thơ dại

Tay tôi cầm muốn gỡ ngại tơ vương

Nên cứ mỗi buổi chiều tan lớp học

Khi các em đang rối rít hẹn hò

Mắt lơ đễnh thoáng ngạc nhiên bắt gặp

Có một người đãng trí đứng buồn xo

Nhớ trường

Ở nơi ấy có một mùa thu cũ

Lá phong bay vàng rực Polizu

Lớp học nhỏ trong một toà nhà nhỏ

Cùng sẻ chia những năm tháng diệu kỳ

Khi đông về lung linh bông tuyết trắng

Má em hồng như những đoá tầm xuân

Tuổi đôi mươi buồn vui như gió cuốn

Bao nỗi niềm tựa sương khói rưng rưng

Lúc hạ sang muôn sắc mầu chộn rộn

Mọi nẻo đường thơm ngát vạn hương hoa

Ai đã gửi lời yêu theo cánh gió

Mà lối về thương nhớ mãi thiết tha

Ở nơi ấy có mùa xuân chờ đợi

Dưới tuyết tan vạn chồi biếc non tơ

Chỉ mong ngóng tia nắng mới vàng mơ

Là trỗi dậy dâng đời muôn sắc thắm

Ở nơi ấy bốn mùa luôn chào đón

Có sắc hoa rực rỡ đến nôn nao

Có lòng người hiền hoà và nhận hậu

Với một tôi cứ ước biết khi nào….

Nhịp trống trường

Từ nhịp tay vỗ dắt con đi

Con lớn dậy men dần theo tiếng trống

Âm thanh mát lành, âm thanh nóng bỏng

Từ nhịp trống tròn lấp loáng mảnh sân vuông

Tuổi thơ chập chững bước vô trường

Nghe trống điểm để đời ta bật khóc

Để ta biết oà reo sau tiết học

Nhận ra mình trong nhịp trống trang nghiêm.

Cái âm thanh dữ dội lại rất hiền

Ta ngơ ngác trước điều chưa hiểu hết

Có niềm vui bài văn vừa kịp hết

Có nỗi buồn bài toán giải chưa xong.

Cái âm thanh bé nhỏ lại mênh mông

Qui tụ cả hai sắc đầu xanh bạc

Sau nhịp trống thấy mình luôn đổi khác

Một dáng hình đang đợi phía xa xăm …

Xem thêm:  Thi sĩ Lưu Trùng Dương cùng những trang thơ được yêu thích nhất

Lớn khôn rồi rời mái lớp bâng khuâng

Ta mãi bước theo tiếng đời giục giã

Khi đứng trước một niềm đau vấp ngã

Lại nghe dồn tiếng trống những ngày qua…

Mái trường xưa

Biết tuổi thơ có trở lại hai lần?

Để tiếng trống chiều nay thêm thương nhớ

Tôi như chiếc lá bàng sau bão gió

Đợi âm thầm hình bóng tuổi xưa yêu.

Tôi nhớ từng viên ngói phủ mờ rêu

Lũ chim sẻ ê a ngoài cửa sổ

Những hàm số ngổn ngang trên trang vở

Bài viết nào xộc xệch mấy câu văn.

Quả bàng non ấp ủ những tháng năm

Tôi đợi hoài ước mơ chưa chín nổi

Cái đáo, hòn bi, tiếng chim vồi vội

Trốn tìm nhau ngang dọc tiếng nói cười.

Nắng nghịch ngầm giấu nét chữ xinh tươi

Mưa hờn dỗi tìm mấy ngày chẳng thấy

Cái bím tóc đuôi gà hoe hoe ấy

Còn cong môi ngúng nguẩy nữa hay không!…

Đâu bài thơ tôi viết mãi chưa xong

Thời gian lấp kín dần bao trang vở

Hoa bàng trắng rồi đến mùa phượng đỏ

Và tóc thầy bụi phấn cứ trắng hơn.

Giữa cuộc đời bè bạn vắng nhau luôn

Để mỗi bận hoa cúc vàng trước ngõ

Tiếng trống xui nhớ nôn nao trường cũ

Thơ gieo vần bát ngát sắc vàng thu…

Khi trở lại trường cũ

Về lại Huế anh ghé thăm trường cũ

Ngôi trường xưa lấp lánh nắng ban mai

Anh dừng lại nhìn trẻ thơ ngồi học

Thoáng thấy em thanh thản đứng giảng bài

Về lại Huế anh ghé thăm trường cũ

Mái trường xưa hàng phượng lá xanh mơ

Anh lạc lõng như thú hoang xa núi

Giữa sân trường tiếc nuối chuỗi ngày thơ

Trường em dạy xưa kia anh đã học

Giấc mơ đời rạo rực lửa phương Đông

Sách vở thơm áo trắng cũng như lòng

Cánh diều nhỏ bay giữa trời ước vọng

Vài em nhỏ ngỡ ngàng nhìn anh đến

Áo trắng hiền vấy mực đẹp ngây ngô

Đôi mắt nai ôm cặp dáng thiên thần

Anh nhìn lại ô hay mình đáng tội

Về lại Huế anh ghé thăm trường cũ

Gió sân trường thơm bụi nước bên sông

Anh bỡ ngỡ giữa trăm ngàn tiếng động

Vì từ lâu bút mực đã cạn dòng

Bởi xa lắm tuổi cao ngạo

Anh trở về kỷ niệm cũng phôi pha

Bàn ghế xưa không còn dịp được ngồi

Thử cầm bút tô xanh đời mình lại

Anh trở lại mong được ngồi cuối lớp

Đôi tay vòng theo bạn nhỏ trông lên

Trước bảng lớp tay em nhịp thước đều

Ấm lòng anh kẻ lang bạt tìm về

Anh xin tình si trước ngõ

Theo em về qua những ngõ phố xưa

Có bướm hoa có tiếng đàn vọng về

Gợi lại giấc mơ đậm hương bốn mùa

Về lại Huế anh ghé thăm trường cũ

Mái trường xưa hàng phượng lá xanh mơ

Gửi lại trường Lômônôxốp

Bốn vạn căn phòng – bọng ong bằng đá

lành lạnh quạnh hiu hang động học đường

ở đó có một xó buồn để nhớ

có một người em nhỏ để ta thương

Và ở đó có một chiều Hạ trắng

có rau dền rau muối quê nhà

cuống lá ướt mách ngón tay vừa hái

đất ướt mách rằng em ta vừa đi qua

Em nhỏng nhảnh đi qua thời ảo ảnh

ta uể oải đi qua vườn địa đàng

và mây trắng đi qua vòm lá biếc

để lại trên trời dấu chân ..

Thơ 8 chữ về mái trường

Đã bốn năm học dưới mái trường này,

Bồi hồi sao nghĩ tới phút chia tay.

Quá khứ ơi sao bỗng ùa trở lại,

Để lòng tôi xao xuyến tận ngày nay.

Tôi nhớ mãi những buổi học lý thú,

Cùng bạn bè hăng hài lúc giơ tay.

Tôi nhớ mãi lúc làm bài chăm chú,

Thầy cô nghiêm nhưng học trò cứ “quay”.

Tôi nhớ cả “tiếng khóc vài bạn nữ”

Bị bạn trêu nên “mít ướt” ấy mà

Và tôi nhớ lúc các bạn giận dữ,

Toàn đứng lên, chửi bới và kêu la

Tôi nhớ cả thầy Ý dạy môn Toán,

Đầu ít tóc nhưng trí óc tuyệt vời

Chuyên làm thơ trêu trọc mọi người

Làm chúng tôi sảng khoái trong tiết học

Và tôi nhớ: cô Hạnh “đầy khó nhọc”

Dạy cho tôi Văn học của đời người

Bảo chúng tôi nên học đừng có lười

Mong chúng tôi đỗ trường Chuyên danh giá

Bao kỉ niệm như ùa về trong tôi,

Quá khứ này lòng tôi luôn tưởng nhớ,

Nhớ thầy cô, bạn bè, những buổi học

Nhớ ngôi trường, Lương Thế Vinh mến yêu

Những bài thơ 8 chữ

Giữa lối nhỏ tôi về thăm trường cũ

Ve kêu ran phượng cũng đã rơi đầy

Tôi ngước mắt nhìn lên phòng học cũ

Những kỉ niệm như lấp ló đâu đây

Thơ 8 chữ hay về trường học

Tuổi học trò rồi cũng sẽ qua đi

Xin giữ lại tháng năm trong lưu bút

Tạm biệt nhé sân trường đầy hoa phượng

Những kỉ niệm vương vấn với thời gian

Ve sầu ơi kêu chi mà kêu mãi

Khúc nhạc buồn hay khúc nhạc chia ly

Tôi tự nhủ nếu thời gian có thể

Xin cho tôi giữ lại tuổi học trò

Thăm lại trường xưa

Tôi trở về thăm lại mái trường xưa

Bao kỉ niệm như vừa hôm qua ấy

Đời áo trắng sao mà yêu đến vậy

Ngẫm càng vui rực cháy cả tim hồng.

Chú phượng già ưỡn ngực đợi gió đông

Bằng lăng tím hoa xếp vòng bẽn lẽn

Mười giờ nở trên luống còn e thẹn

Tán bàng xanh nhớ hẹn đợi tôi về.

Hít sâu vào vùng kí ức no nê

Chân nhẹ bước bên lề vuông lớp nhỏ

Trên bục giảng dáng Thầy yêu còn đó

Soạn hành trang mở ngõ trẻ vào đời.

Tóc trắng nhiều vì bụi phấn rơi rơi

Giọng say đắm rót từng lời quý báu

Ôi! Cao cả nghề nhà giáo

Đò đời đưa mấy dạo.. khách nhớ gì?

Hết tiết rồi.. Thầy ơi! Chậm bước đi

Em bước đến nhẹ ghì ôm Thầy lại

“Thầy có nhớ đứa học trò ngây dại?”

Đoá hoa tươi vừa hái kính dâng Thầy.

Vui chuyện trò đến giờ phút chia tay

Thầy trìu mến chúc tương lai rạng rỡ

Ơn trời biển khắc vào tim ghi nhớ

Hẹn ngày gần …em trở lại.. Thầy ơi!

Viết cho ta một góc sân trường

Thêm một lần ta đặt bút làm thơ

Thả câu chữ theo lá bàng rơi thoảng

Tặng riêng ta làm hành trang năm tháng

Góc sân trường thơ thẫn cánh chim bay.

Ngày qua ngày nghe riết cũng hay hay

Tiếng trống trường, những nô đùa, bài giảng

Có đôi khi… bóng áo dài xa – thoáng

Nghe mênh mang …tuổi hạ thuở – xa – nào.

Cũng có ngày trời đất chẳng ra sao

Nắng hâm hấp mưa xồn xồn quái lạ

Bãi xe ta cũng cựa mình rôm rả

Chú, anh ơi dắt hộ chiếc xe…hì.(cười)

Mùa hạ về ngheve hát lâm li

Ngắm phượng hồng xênh xang khoe áo mới

Ta nghe ta … một thời lưu bút gợi

Cũng bâng khuâng khi từng lớp ra trường.

Mùa theo mùa tâm trạng xếp theo chương

Có phần ghi: Trách cuộc đời đau đáu

Phần to hơn: Cảm ơn thầy đã tạo

Cho thằng ta cơm, áo sống qua ngày.

Ngẫm lại: Cười những sự kiện không may

Thôi chết rồi chú ơi! con …mất vé

Mặt nữ sinh đỏ hồng, khe mắt lệ

Bất chợt lòng nghe xao xuyến thương thay.

Và cứ thế ngày cứ lại qua ngày

Ta thuộc làu những tay thon, xe máy

Cả cái TÊN cũng từ lâu quên khuấy

Miệng thầm cười tên mới… “CHÚ XE ƠI”.

Trên đây là những bài thơ 8 chữ đặc sắc về thầy cô, mái trường và mùa xuân yêu thương. Hy vọng các bạn sẽ cảm nhận được những ý nghĩa mà các bài thơ đem lại. Hãy luôn đồng hành cùng Baithohay.com để có thể cập nhật những bài thơ hay nhất nhé. Xin chân thành cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết!

Theo Baithohay.com