Quê hương ơi – Tạ Thăng Hùng

0
Quê hương ơi – Tạ Thăng Hùng

Quê hương ơi đã ôm trọn hồn tôi
Tôi của quê hương từ ngày thơ bé
Yêu câu ví, câu hò, yêu lời ru của mẹ
Uống nước giếng làng, say nắng gió quê hương.

Nghe tiếng nói quê mình trọ trẹ dễ thương
Bao người phương xa tập hoài mà nỏ được
Đất đai cỗi cằn nắng mưa khó nhọc
Người vẫn thương người như muối mặn gừng cay.

Tôi của quê hương từ những luống cày
Đường sỏi đá ôm đôi bàn chân đất
Uống nước chè xanh đói no vẫn nghĩa tình sau trước
Kệ gió Lào cháy đồng ruộng quê ta.

Kệ gió mưa nước ngập những mái nhà
Sông vẫn êm trôi phù sa chở nặng
Câu hò chắt chiu từ đồng chua, nước mặn
Đã ru tôi khôn lớn thành người.

Nay lâng lâng gọi quê ơi
Vẫn ngọt lịm đâu đây lời ru của mẹ
Quê hương đã ôm tôi từ thuở bé
Giờ nghẹn ngào tôi ôm lấy quê hương.


Xem thêm:  Quê em - Mạc Phương

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments