Phước – Ngạo Thiên

0
Phước – Ngạo Thiên

Nếu đã biết, là giả tạm
Sao lòng người, cứ vướng một chữ tham
Tham vật chất, tiền tình rồi danh vọng
đến, tay trong lại tay trắng

Trong , không gì là chắc chắn
Đời vô thường, như mưa nắng bên trời
Nhiều người nghĩ, cuộc đời là trò chơi
Ai nào biết, trò chơi rơi

Phận , trời cao nào xếp đặt
Đời sướng khổ, hãy nhìn lại nơi mình
Do kém phước, nên duyên sinh phải khổ
Đời có phước, sẽ đến chỗ an vui

Muốn có phước, thì tự mình phải tạo
Lấy nhân nghĩa, như vì sao dẫn lối
Cứu giúp người, thoát ra miền tăm tối
Ngay , hãy sửa đổi chính ta

Muốn được nhận, thì ta phải cho ra
Muốn được phước, hãy tất cả
Thì cuộc đời, sẽ nở hoa.


Xem thêm:  Ngã tư tháng Chạp - Lưu Quang Vũ