Nỗi niềm với thơ – Trần Thị Mơ

0
Nỗi niềm với thơ – Trần Thị Mơ

Quá nửa đời người sống với

Sắc thời gian nhuộm màu lên

Tôi yêu thơ giữa

Tự khép mình… giữa muôn vạn nổi trôi…

Tôi mơ hồ… ngỡ đốm lửa tàn rơi

Sẽ lóe sáng con đường phía trước

Tôi đuổi hoài… hạnh phúc

Chợt giật mình tỉnh dậy… giữa suông…

Bên ngoài kia lấp ló… bóng “soi gương”

Những cái bóng với hình hài NHÀN NHẠT

NHÀN NHẠT sống – sắc màu NHÀN NHẠT

NHÀN NHẠT tình – NHÀN NHẠT những

Tôi bỗng nghe tiếng gọi con tàu

Đang hối hả ngược xuôi tấp nập

Tôi lại nghe tiếng của đất

Gọi mùa cho hoa trái đầy cành

Muôn con sông dẫu có thác ghềnh

Vẫn miệt mài chảy xuôi về biển

Tôi mong ngày mai… BÌNH MINH ĐẾN…!!!

Mai Mơ

(Mơ Thi Trần/ Lào Cai)


Xem thêm:  Bỏ xứ - Giang Hữu Tuyên

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Nỗi niềm với thơ – Trần Thị Mơ này nhé! Tất cả bình luận sẽ được kiểm duyệt và các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm vĩnh viễn.

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments