Nỗi niềm tháng giêng – An Nhiên

0
Nỗi niềm tháng giêng – An Nhiên
Nghe thì thầm xuân hồng đang thỏ thẻ
Lòng nhớ mẹ ở quê xa
Tết chùng chình gõ cửa trước hiên nhà
Vài nụ đào tròn mắt hồng ngơ ngác
Gốc mai già tư lự nghe mùa hát
Chúm chím vài ba cánh khẽ rung rinh
Bụi cúc hoa khoe áo mỏng vàng xinh
Gã Đông cứ.. nấn ná.. tình tự nắng
Một khoảng trời trong con nằm im ắng
Trống vắng sầu thầm nhắc nhớ
lòng giữa phố xá
Nhớ Mẹ quá.. thương Mẹ chiều xuân muộn
Muốn nép vào lòng mẹ uốn
Nhõng nhẽo đòi con muốn gói
Muốn trèo cây hái quả cuối chiều trưng
Mâm ngũ quả tưng bừng muôn màu sắc
Muốn để được nghe quở nhắc
“Lớn tướng rồi.. thắc mắc lắm thế cô
Đến bao giờ cô mới hết hồ đồ
lớn tôi được nhờ đây hử?”
Mười một năm con
Mỗi tết về thiếu đủ chỉ mẹ lo
Phận hồng nhan mấy thấu cho
Thấp thỏm lòng mỗi chiều ba mươi đến.

Xem thêm:  1001 bài thơ tình cô đơn, trái tim buồn lẻ loi cần được yêu thương