Nỗi lòng con nhìn mẹ – Nguyễn Thành Sáng

0
Nỗi lòng con nhìn mẹ – Nguyễn Thành Sáng

Mẹ ơi! Nhìn mẹ nét u hoài

Ngày tối thâm trầm, vẻ

Sóng biếc nhạt nhòa, trôi lạc lõng

Như còn mảnh xác, khuất hồn tây!

Hằng đêm bên khung mờ

mẹ ngồi thả ý mơ

Bóng chiếc cô đơn chìm tịch vắng

Cuốn mình đáy cốc, lệ chơ vơ

Đàn cò đẩy nhẹ dưới canh tàn

Cạnh mái rêu sầu, giọt nhỏ

Sắc ánh thu mờ trông lá rụng

Võ vàng, thắt thẻo úa ngàn năm

Con biết mẹ buồn, thật lắm buồn

Đìu hiu hoang đảo nhịp hồi chuông

Dư âm đưa vút về xa vợi

Rồi loãng tan trôi giữa quạnh trường!

riêng mình, mẹ đóng băng

Nào ai dạ hoài trăng

Chỉ màn ảnh bé khuya bầu bạn

Vơi bớt tủi héo hon

Con đã lớn rồi, mẹ có hay

Biết nghe, nhìn thấy cảnh tình ai

Tim rung, cảm nhận niềm đau khổ

Nghẹn ngắm thân thương vướng đoạn đoài

Từ lâu cảnh nhà ta

Mẹ ở nơi nầy, bóng lặn xa

Bởi kéo đàn ngân, treo ngược gió

Làm sao vọng được tiếng hồn hoa

Đừng khổ, đừng hờn nữa mẹ ơi

Còn con bên cạnh suốt canh đời

Dòng sông luôn chảy cùng năm tháng

Vạn thắm, ngàn hương mãi tặng người!



(Cần Thơ)


Xem thêm:  Láng giềng chung cư - Đặng Duy Phiên

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Nỗi lòng con nhìn mẹ – Nguyễn Thành Sáng này nhé! Tất cả bình luận sẽ được kiểm duyệt và các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm vĩnh viễn.

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho