Những bài thơ hay viết về Cha và Mẹ

0
Những bài thơ hay viết về Cha và Mẹ

Vu lan về con cài lên ngực

Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha

Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà

Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ

Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương

Dù bao năm dù có hoá

Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật

Cho chúng con lẽ sống tình yêu

Đại dương bao la đâu đã là nhiều

Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc

Mải mê quay với dòng đời ồn ã

Những đô hội thị thành

Những phương trời lạ

Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha

Nước biển đông không đong đầy tình mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha

Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi ta khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy cha che chở

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không?

Bài học đầu cho con

 

Quê hương là gì hở mẹ

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gì hở mẹ

Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc

Tuổi thơ con thả trên đồng

Quê hương là con đò nhỏ

Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ

Mẹ về nón lá nghiêng che

Là hương hoa đồng cỏ nội

Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm

Con nằm ngủ giữa mưa đêm

Quê hương là đêm trăng tỏ

Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí

Là hồng tím giậu mồng tơi

Là đỏ đôi bờ dâm bụt

Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương có ai không nhớ…

Còn hoài một dấu hỏi

Tuổi thơ con có một thời hạnh phúc

Gọi “Mẹ ơi!” khi đói khát, chán chường

Lòng vui lên thấy mẹ cười trước mặt

Được vỗ về, được âu yếm yêu thương

Xem thêm:  Nguyễn Quang Thiều Cùng Những Tác Phẩm Dịch Nổi Tiếng Phần 2

Nhà mình nghèo, mẹ sợ thân con lạnh

Nên thức hoài, canh giấc ngủ thâu đêm

Con trở giấc, mẹ lính quýnh

Ấp ủ con mặc gió bấc ngoài hiên

Lớn lên rồi lại rời xa tay mẹ

Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con

Khi vấp ngã, gọi “Mẹ ơi!” rất khẽ

Đỡ con lên, Mẹ hỏi “Có đau không” ?

Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống

Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn?

Trên đường đời mẹ bao lần vấp ngã

Có bao giờ con hỏi “Mẹ đau không ạ”

 

Mẹ

Biết chiều nay con về thứ bảy

Gánh rau xanh mẹ hái nhiều hơn

Chợ huyện cách xa, ngày đông tê tái

Bước chân gầy vẫn bám chặt đường trơn

Nghĩ tới con mẹ rải bước dài hơn

Lòng ấm lại giữa chiều giá buốt

Gánh rau nặng thấm tình người, nhẹ bớt

Giọt mồ hôi nhỏ suốt quãng đường dài

Giọt mồ hôi hoà lẫn giọt mưa rơi

Trong lạnh lẽo ấm nồng tình mẹ

Những cọng rau trên dáng đời ngả xế

Gửi màu xanh theo nhịp chân gầy

Mai con về dù lạnh gió heo may

Nhưng đã có giọt mồ hôi mặn ấy

Nhưng đã có nhưng ngày đông tê tái

In dáng người trĩu nặng gánh rau xanh

Nhớ mẹ hiền

Buồn lắm mẹ ơi, đêm trường viễn xứ

Con nhớ nhung hoài tiếng mẹ hiền ru

Thương mẹ lắm, giờ đây xa cách mãi

Chuyện tao phùng biền biệt cõi thiên thu!

Buổi ra đi nhìn mẹ già yếu lắm

Lệ lưng tròng rưng rức nhói buồng tim

Đường thiên lý quê người xa thăm thẳm

Con lạc loài biền biệt tựa bóng chim.

Con biết mẹ khóc chiều thu lá đổ

Mẹ mong chờ khi phượng đỏ đầy sân

Gió bấc về thương con buồn xứ lạnh

Cảnh xuân tàn mẹ vò võ bâng khuâng!

Con lưu lạc nửa đời xa cách mẹ

Như trùng dương thuyền mất dấu hải đăng

Ôi mờ mịt giữa đêm trường cô lẻ

Càng hãi hùng chợt thấy ánh sao băng.

Con nợ mẹ cha những ngày vui bất tận

Rong ruổi suốt cuộc đời không định hướng tương lai

Con nợ những chiếc hôn còn nóng hổi vành môi

Trong cơn điên loạn giữa bạc tiền mến mộ

Con nợ căn nhà sập xệ bàn tay mẹ mòn tháng năm

Để con lớn khôn mắt xanh hồn lữ thứ

Con nợ những trưa hè oi bức cha gồng gánh gia đình

Con đứng đó dửng dưng để thấy từng nhát đau xuyên qua ngực

Xem thêm:  Những bài thơ hay về thầy cô rất ý nghĩa

Con nợ lòng dũng cảm đâu đó cần một thâm tình

Con nợ những giản đơn đời thường để che đi lòng kiêu hãnh

Con nợ đời sắp hai mươi vẫn chưa góp nhặt

Huênh hoang giữa mọi người để cô đơn đầy ắp cõi lòng

Con nợ sự tri âm ai đó yêu qua lời thơ tiếng nhạc

Con nợ đêm dài vồn vã những ấu trĩ dại khờ

Con nợ mẹ cha không bao giờ trả hết

Những nỗi nhọc nhằn con chỉ biết cắn vào môi

Bài học đầu đời thật vất vả mẹ cha ơi!

Xin cho con để mắt con cay

Xin cho con lạnh lùng để con không bật khóc

Xin cho con góp nhặt để còn chút lương tâm

Xin cho con chuộc lỗi dù biết đã muộn màng

Thương cha

Thương cha gánh nặng cuộc đời

Để con khôn lớn rạng ngời tương lai

Thương cha ngững ngón tay chai

Áo cha sứt chỉ sờn vai bạc màu

Thương cha chịu khổ chịu đau

Chỉ mong con nhỏ mau mau thành người

Đôi khi cha có gượng cười

Mà trong đôi mắt của người sầu dâng

Thương cha đôi mắt thâm quầng

Yêu cha vất vả 1 vầng trán nhăn

Thương cha thức suốt năm canh

Những khi con ốm dỗ dành cho con

Đời con như chiếc lá non

Cha như bóng cả để con nép vào

Đời cha là những ánh sao

Để con vững bước đêm nao lạc đường

Yêu cha gửi trọn niềm thương

Cho con vững bước trên đường công danh

Đến nay con đã trưởng thành

Công ơn chưa báo chữ danh chưa tròn

Lòng cha thì mãi sắt son

Dù sao cha vẫn thương con nhất đời

Làm sao quên được cha ơi

Tình nguyện suốt đời khắc ghi

Yêu cha 

Cha đi tìm vầng mây trong sâu thẳm

Nắn cho con cánh buồm và con bướm

Kể con nghe chuyện ngày trước

Có cánh cò bay lả bay la …

Giọng ấm, trầm như một bài ca

Con xoe mắt tròn

Lắng nghe

Lạ lẫm

Chợt

Man mác thương giọt mồ hôi lấm tấm

Nghe dạt dào khuấy động trong tim

Con lạc về miền cổ tích xa xăm

Cha nắm tay dắt con băng qua những cánh đồng, thửa ruộng

Những lâu đài, điện ngọc, cung vương vẫn còn phía trước …

Chốc cũng xa dần, nhỏ ,cuối đường đi

Con chẳng hề sợ bất kỳ điều gì dù đi đến đâu

Xem thêm:  Nhà thơ Phạm Hổ cùng những trang thơ nổi tiếng nhất

Bởi luôn có cha bên cạnh

Là động lực cho con thêm sức mạnh

Là ánh thái dương sáng mãi muôn đời

Con nghiêng đầu nhìn cha : cười

Soi bóng mình trong mắt cha ấm áp

Thấy chính con bơi trong biển hồ mênh mang điệu hát

Bài hát chỉ mỗi hai từ : yêu cha ……..

Thư gửi mẹ

Mẹ của con giờ đây còn mạnh khoẻ?

Mẹ kính yêu, cho con gửi lời chào

Xin hãy để trên ngôi nhà của mẹ

Toả ánh chiều trong nỗi nhớ nôn nao.

Con nghe rằng mẹ giấu điều

Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con

Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng

Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn.

Rằng mỗi khi qua làn khói lam chiều

Mẹ nhìn thấy chỉ một điều khủng khiếp

Có vẻ như trong một vụ đánh nhau

Có ai đấy đâm con bằng dao thép.

Chẳng sao đâu! Xin mẹ hãy yên lòng

Đấy tất cả chỉ là cơn mộng mị

Con đâu có còn đến nỗi lông bông

Để chết đi khi chẳng nhìn thấy mẹ.

Con bây giờ vẫn như thế, dễ thương

Chỉ ao ước một điều rất đơn giản

Sao cho thật mau thoát khỏi nỗi buồn

Để trở về ngôi nhà ta thấp vắng.

Con sẽ về khi hoa nở trên cành

Mang hơi thở mùa xuân quanh vườn tược

Chỉ có điều mẹ trong ánh bình minh

Đừng thức con như tám năm về trước.

Đừng thức dậy những giấc mơ đã tắt

Đừng khơi lên mộng ước đã không thành

Con là kẻ sớm chịu nhiều mất mát

Nếm trải nhiều mệt nhọc giữa ngày xanh.

Và đừng dạy con cầu nguyện. Không cần!

Thời ấu thơ chẳng quay về lần nữa.

Chỉ mẹ là niềm vui, niềm an ủi của con

Chỉ mẹ ?” đối với con là ánh hồng khôn tả.

Mẹ hãy quên đi những điều phiền muộn

Mẹ đừng buồn, đừng lo lắng về con

Đừng hay bước ra ngoài con đường vắng

Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn.

(Sergei Esenin)

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho