Nhớ tháng tư ngày đó – Nguyễn Đình Huân

0
Nhớ tháng tư ngày đó – Nguyễn Đình Huân

Mới đó thôi mà đã giữa .
Chợt nhớ về những lời ru của mẹ.
Chiếc võng đong đưa nhè nhẹ.
Tháng tư nào mình được mẹ sinh ra.

Bên con sông quê đầy ắp phù sa.
Cuối mùa xuân khi kết trái.
Những quả bưởi quả cam trái vải.
Lúa đang vào thì con gái tốt tươi.

Mẹ đã vóc dáng nụ cười.
Nuôi con bao năm thành người khôn lớn.
Vất vả trên đồng trồng nuôi lợn.
Suốt cả ngày mẹ hôm sớm lo toan.

Khổ cực cũng chẳng hề than.
Sung sướng phần con cơ hàn mẹ gánh.
Lo cho con từng bát cơm miếng bánh.
Chở che con khi gió lạnh mùa đông.

Tình mẹ ấm êm như hồng.
Lòng mẹ vô hạn.
Như biển đông muôn đời không hề cạn.
Mẹ là sao trời soi sáng đêm thâu.

Khi con bước đi mẹ bắc nhịp cầu.
Cho con vượt qua bể dâu .
Mẹ là bến bờ mỗi khi .
Cho tàu con về bến đỗ bình yên.


Xem thêm:  Tím gửi em - Dương Hoàng