Nhớ nhau – Trần Huyền Trân

0
Nhớ nhau  –  Trần Huyền Trân

Mờ mờ mưa luống rau xanh

Nắng còn thoi thóp như tình tiễn đưa

Trông mưa chạnh nhớ đời thơ

Với người hôm ấy cũng mưa âm thầm

Người là một kiếp thi nhân

Tóc xanh đã nhuộm mấy lần biển dâu

Nhà người bên một dòng sâu

Xác xơ khóm trúc hàng cau lạnh lùng

Hồn thơ về lánh bụi hồng

Quyển vàng tóc bạc nằm chung một lều

Có đàn con trẻ leo nheo

Có dăm món nợ eo sèo bên tai

Chừng lâu rượu chẳng về chai

Nhện giăng giá bút một vài đường tơ

Nghiên son lớp lớp bụi mờ

Mọt ôn tờ lại từng tờ cổ thi

Phải đây là bóng tôi kìa

Con đò bến cũ đi về phong ba

Nhìn tôi người bỗng cười khà

Đời là thế ấy – ta là thế thôi!

Tôi giờ ngược ngược xuôi xuôi

Rót vào lòng khắp tình người hợp tan

Chiều nay chiều dệt mưa vàng

Tôi buồn trông bóng nắng tàn trong mưa

Ngã Tư Sở, 1938


Xem thêm:  Hãy vững bước - Ngạo Thiên