Nhớ cơn mưa quê hương – Lê Anh Xuân

0
Nhớ cơn mưa quê hương – Lê Anh Xuân

Quê nội ơi 
Mấy năm trời xa cách 
Đêm nay, ta nằm nghe mưa rơi 
Nghe tiếng trời gầm xa lắc… 
Cớ sao lòng thấy

Ôi cơn mưa quê hương 
Đã ru hát hồn ta thuở bé, 
Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm hé. 
Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối, bẹ dừa, 
Thấy lên khi tạnh những cơn mưa. 
Ta yêu quá như lần đầu mới biết 
Ta yêu mưa như yêu gì thân thiết 
Như tre, dừa, như làng xóm quê hương. 
Như những con người – biết mấy yêu thương. 
Ôi , ta dầm mưa ta tắm. 
Ta lội tung tăng trên mặt nước mặt sông 
Ta lặn xuống, nghe vang xa tiếng sấm 
Nghe mưa rơi, tiếng ấm tiếng trong. 

Ôi đâu rồi những trò chơi tuổi trẻ 
Những tàu chuối bẹ dừa, những mảnh chòi nhỏ bé 
Những vết chân thơ ấu buổi đầu tiên 
Mấy tấm mo cau là mấy chiếc  
Mưa cuốn đi rồi. 
Mưa chảy xuống dòng sông quê nội 
Sóng nước quê hương dào dạt chảy về khơi, 
Chở những xưa, chìm lắng bốn phương trời. 
Và ta lớn tình yêu hoà bể rộng 
Cơn mưa nhỏ của quê hương ta đã sống 
Nay vỗ lòng ta rung động cả trăm sông, 
Ôi cơn mưa quê hương. 
Mưa là khúc nhạc của bài ca êm mát. 
Những đêm ta nằm nghe mưa hát mưa ơi 
Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá, 
Thầm thì rào rạt vang xa… 

Xem thêm:  Những đứa trẻ buồn - Lưu Quang Vũ

Có lúc bỗng dữ dội 
Mưa đổ ào như thác dồn trăm lối. 
Giấc mơ xưa có chớp giật, sấm gầm, 
Trang sử nhỏ nhà trường bỗng hoá mưa giông. 
Nghe như tiếng của Cha Ông dựng nước, 
Truyền con cháu phải ngẩng cao mà bước 
Nghe như lời cây cỏ gió mưa. 
Đang hát tiếp bài ca bất khuất ngàn xưa… 

Mưa tạnh rồi, như mùa xuân nhẹ trổi 
Thấy sánh xanh trên những cành xanh nắng rọi 
Mưa ơi mưa, mưa gội sạch những cành non 
Mang đến mùa xuân những quả ngọt tươi ngon. 
Ôi vui quá không thấy chim đâu cả 
Mà bờ tre nghe giọng hót trong lành. 
Nhà ai đấy nhịp chày ba rộn rã, 
Làm hạt mưa trên cành lá rung rinh. 

  * 

Mấy cô gái bên kia sông giặt áo 
Tay rẩy nước. Bỗng mưa rào nho nhỏ 
Cánh tay cô hay cánh gió nhẹ đưa 
Rung cành tre rơi nhỏ một cơn mưa… 
Ôi yêu quá mấy hàng dừa trước ngõ 
Rễ dừa nâu, muờn mượt gân tơ 
Đường tạnh ráo, đất lên màu tươi mởn 
Đã yêu rồi sao bổng thấy yêu hơn… 
Quê hương ơi, mấy năm trời xa cách 
Đêm nay ta nằm nghe mưa rơi, 
Nghe tiếng trời gầm xa lắc… 
Cớ sao lòng lại xót đau… 
Ta muốn về quê nội 
Ta muốn trở lại tuổi thơ 
Ta muốn nằm trên mảnh đất ông cha 
Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu  lá… 
Ôi tiếng sấm từ xa, bỗng gầm vang rộn rã…

Xem thêm:  Chuyện giữa từng giấc ngủ (III) - Đường Hải Yến


Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments