Người đàn bà của tôi – Mai Thúy Hải

0
Người đàn bà của tôi – Mai Thúy Hải

Bài thơ này viết tặng mẹ của tôi
Người đàn bà cả cuộc đời thầm lặng
Dẫu ngôn từ có ngọt ngào , sâu lắng
Sao kể đầy nỗi mưa nắng , gian truân.

Người đàn bà chưa một phút thanh nhàn
Từng vì tôi … Mà tảo tần ,
Bữa cơm nào cũng ăn trong vội vã
Lo chồng con mà quên cả thân mình .

Suốt một đời sống cam chịu , hi sinh
Luôn sắt son trọn nghĩa tình chung thủy
Như ánh dương sáng chiếu nơi trần thế
Bài thơ nào … Kể xuể được công ơn .

Nhìn dáng mẹ mỗi ngày một héo hon
Con trách mình sống chưa tròn
Từng chấp nhận vì con mà đói thiếu
Mẹ là người thật vợi diệu , bao dung .

Mẹ là người chống lại cả bão giông
Mang an bình trong cuộc sống
Như cơn gió mát dịu ngày nắng nóng
Đưa con vào cõi mộng giấc nồng say .

Người đàn bà chưa từng có một ngày
Được thảnh thơi trong ngày lễ
Vết chai sần trên đôi tay của mẹ
Còn hằn in sao có thể con quên .

mẹ … Vì luôn đã kề bên
Dang rộng đôi tay dìu con lên khi ngã
Sao kể hết nỗi lo toan , vất vả
Tháng năm dài ròng rã để con khôn .

Ngày lễ về con chẳng có gì hơn
Vài dòng thơ thay hoa thơm kính tặng
Người đàn bà suốt một đời thầm lặng
Không phấn son vẫn như nắng đẹp tươi .

Xem thêm:  Xuân viễn xứ - Dương Tuấn

Mẹ như sao tỏa sáng trên
Như ngọn đèn chiếu soi trong bóng tối
Mẹ cho tôi niềm tin vào
Mẹ là người dẫn lối bước chân tôi .

Cầu mong mẹ mãi bền thôi
Nỗi dần vơi trong cuộc sống
Tuổi xế chiều không lẻ bóng
Cùng cháu con hưởng trọn vẹn niềm vui.

Tác giả: Thúy Hải



Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments