Mong manh – Ngạo Thiên

0
Mong manh – Ngạo Thiên

Có phước làm chủ thế gian
kém phước, xót xa
điệp khúc ngân nga
Thế nhân uống cạn, chén trà sắc không
Đời người tay trắng tay trong
Tham chi , tay không về nguồn
Nghịch duyên phiền não lệ tuôn
Thuận duyên , đầu nguồn suối reo
rồi lại phận nghèo
Chỉ như sương khói, bọt bèo trôi qua
nơi chốn ta bà
Nghiệp đời vay trả, cũng là trả vay
Trăm năm trái đất vẫn quay
đời vẫn, chẳng dời.


Xem thêm:  Được mùa - Nguyễn Quốc Trinh