Mắt người Sơn Tây – Quang Dũng

0
Mắt người Sơn Tây  –  Quang Dũng

Em ở thành Sơn chạy giặc về

Tôi từ chinh chiến cũng ra đi

bao ngày quê Bất Bạt

Chiều xanh không thấy bóng

Vừng trán em vương trời quê hương

Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương

Tôi nhớ xứ Đoài lắm

Em có bao giờ em ?

Từ độ thu về hoang bóng giặc

Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn

Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ

Em có bao giờ lệ

Mẹ tôi em có gặp đâu không

Những xác già nua ngập cánh đồng

Tôi có thằng em còn bé

Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông1

Đôi mắt người Sơn Tây

U uẩn chiều lưu lạc

Buồn viễn xứ khôn khuây

Cho nhẹ lòng nhớ thương

Em mơ cùng tôi nhé

Bóng ngày mai quê hương

Đường hoa khô ráo lệ2.

Bao giờ đồng Bương Cấn

Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng

Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc

Sáo diều khuya khoắt thổi đêm

Bao giờ tôi gặp em lần nữa

Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa3

Đã hết sắc màu chinh chiến cũ

Còn có bao giờ em nhớ ta?

Loading...
  1. Trong một dị bản của bài thơ này khổ 3 và 4 vị trí cho nhau [↩]
  2. Bốn câu thơ này có một dị bản:

    Tôi gửi niềm nhớ thương

    Em mang giùm tôi nhé

    Ngày trở lại

    Khúc hoàn ca rớm lệ
    [↩]
  3. Dị bản: Chắc đã thanh bình rộn tiếng ca [↩]
Xem thêm:  Trở lại Đăk Tô - Nguyễn Sơn Phương

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.

Dưới đây là phiên bản do Thái Hiền trình bày.

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Mắt người Sơn Tây – Quang Dũng này nhé! Tất cả bình luận sẽ được kiểm duyệt và các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm vĩnh viễn.

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho