Làng tôi mùa đông – Bùi Ngọc Phúc

0
Làng tôi mùa đông  –  Bùi Ngọc Phúc

Nếu một mai bến nước, gốc đa làng không còn nữa

Con đầu trần, chân đất biết về đâu

Cỏ chân rết ấm chân đê, bà ơi!… đừng bứt nữa

Đã có gộc tre cha mang về

Rơm mới mua ngoài chợ Cổng Đình mẹ đang rải ổ

Củi leo cồng1 nhóm bếp giữa canh khuya

Làng tôi

Hun hút đông bắc

Khói đốt đồng thơm tóc trẻ chăn trâu

Tiếng đưa thoi như át tiếng mưa mau

Thình thịch tiếng gõ bàn táp – bi2 tưởng trống chèo đêm hội

Tiếng người lớn đánh vần tưởng tiếng trẻ em tập nói…

Làng tôi mùa đông

Ngỗ nghịch đám đầu đội mũ rơm

Lầy lội đường xa, cồn cào bụng đói

Trời rét căm căm, chồn chân gối mỏi

Phong phanh áo vá đến trường

Làng tôi mùa đông

Chợ Bút, Chợ Lồng, Chợ Bể, Điền Hộ, Tiên Nông…

Buôn thúng, bán bòn mớ khoai, bơ gạo

Không có xà phòng, hái quả găng giặt áo

Tiếng guốc gõ phím đường làng

Làng tôi mùa đông

Em đi

Đêm mơ, tôi làm chú rể

Chợ Quán tiễn hoe đỏ

Tôi , đau từng viên gạch vỡ

Viên gạch nào in gót chân son?

Làng tôi mùa đông

Năm mươi người con giữ xóm giữ làng

Năm mươi người con đi tứ xứ

Vẫn ước có ngày về đoàn tụ

Bếp cũ, đình kia nhen nhóm

Trong gió bấc, mưa phùn cười nói mãi không thôi…

Xem thêm:  Gửi Trương Tửu - Nguyễn Vỹ

2011

  1. leo cồng: một loại cây rừng dùng làm xương vách và làm củi [↩]
  2. bàn táp – bi: dụng cụ làm thảm cói xuất khẩu [↩]