Hà Nội của anh – Đỗ Hương

0
Hà Nội của anh – Đỗ Hương

mùa này như cô đơn
Mưa nghiêng nghiêng như người
Mấy chiếc lá bàng rơi nghe rất vội
Nắng cũng không nghe gió chênh chao!

Hà nội mùa này chẳng còn nỗi ước ao
Kem hai tám (28)Tràng Tiền, cốm còn xanh màu cũ?
Bên khung cửa ai im ngồi tư lự
Ngắm phố phường nhoà nhạt dưới màn mưa…

Hà nội mùa này Lộc Vừng đứng bơ vơ
Bờ Hồ tự mình soi gương vấn tóc
Đền Ngọc Sơn rêu phong phủ vây nét ngọc
Ước mặt trời lên như gấm vóc nhớ thêu thùa!

Tháng bảy về ngọn gió khẽ đung đưa
Gợi một thuở vàng son lóng lánh
cây đa còng rễ chùm xập xoà màu nắng
sóng nước lung linh mơ dáng em ngồi…

Lồng lộng cuộc tình cổ Tháp lên ngôi
Rêu ngàn đời hoá thân từ
Sóng thỉnh thoảng thích cồn lên như bể
Lại co mình trầm tích tuổi hai mươi!

Từ đằng đông ánh dương cứ loá cười
Gieo vào tim những ngọn ngành
Có phải dẫu đi xa trăm dặm
Lại trên đôi cánh ước mơ?

Cứ ủ mầm những mộng mị nên thơ
Chùm cứ ăn sâu vào rễ
Đa nào đâu vội thế
thề, làm chứng được không anh?

Hà Nội chiều nêm những ngọn gió ngọt lành
Liễu duyên dáng tưởng mình là thiếu nữ
Tha thướt nhờ mây về phương đón gió
Lại mượn Nghiên phóng tác bức phong tình.

Xem thêm:  Những câu nói bất hủ về tình yêu, cuộc sống mới cập nhật

Hà nội của anh, thân thuộc đến vô ngần!

09/07/2017