Hà Giang đẹp mãi người ơi! – Phạm Tự

0
Hà Giang đẹp mãi người ơi! – Phạm Tự

Đến chẳng muốn về

Vấp chân vào đá… lời thề hoa sim

Bể dâu mỏi bước đi tìm

Một lần đển nhớ say mềm núi em

Hà Giang tình đá đâu quên

Ô xòe thấp thoáng điệu khèn đắm say

ấm khát bàn tay

ngô vui chén !

Những chiều biên giới mờ sương

Chim rừng rộn hót sắc hương ru lòng

Xanh màu bát ngát

Cao nguyên huyền thoại lắng trong tình đời

Hà Giang đẹp mãi Người ơi

Núi Rồng – Lũng Cú… sáng ngời nước non!



(TP. Hồ Chí Minh)


Xem thêm:  Trở về - Trần Duy Hạnh

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Hà Giang đẹp mãi người ơi! – Phạm Tự này nhé! Tất cả bình luận sẽ được kiểm duyệt và các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm vĩnh viễn.

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho