Em vẫn chọn thương khi anh yêu nghề báo – Mai Thúy Hải

0
Em vẫn chọn thương khi anh yêu nghề báo – Mai Thúy Hải

Em gặp anh trong một chiều nắng hạ
Người trai nghèo miền đất hứa Sông Lam
Chợt thương anh như thương câu ví dặm
Thương cái thật thà , chân chất của vùng quê .

Anh bảo rằng … Có thương anh thì về
Đất Xứ Nghệ … Bao đời nay vẫn thế
Em cúi che niềm
Bởi lòng vui khi được gặp mệ cha .

Em thương anh thương cái tính thật thà
Như bài thơ hôm qua anh mới viết
Em hỏi anh sao xa quê biền biệt
Để mẹ cha cứ thao thức đợi trông .

Anh trả lời … Vậy em có buồn không ?
Khi tình yêu anh không dành em hết
Anh nên đã theo nghề ” Viết ”
Dẫu biết rằng rất khổ cực , bon chen .

Những lúc buồn anh lại chẳng ở bên
Hay lúc vui để cùng em
Nghề của anh là như thế
Lại rất nghèo …Em có dám thương không ?

Có những lúc nhớ da diết trong lòng
Đành kìm lại chỉ mong ngày
Nhưng lại không thể bỏ lỡ
Dẫu hay hạ nắng oi nồng .

Đừng nói nữa em nguyện sẽ bằng lòng
Yêu thương anh như nghề anh đã chọn
Em biết mà công việc anh bận rộn
Cũng là vì mong đất nước phồn vinh .

Nơi anh đến em sẽ không ở bên
Để cùng anh sớt chia những
Nhưng hãy nhớ em vẫn luôn đón đọc
Những nghĩ suy những sự thật .

Xem thêm:  Đừng buồn anh nhé - Hoàng Lan

Nghề nhà báo tâm phải sáng như gương
Lòng phải vững như tường thành anh nhé
Đừng bỏ cuộc dẫu , dâu bể
Hãy tin vào tốt đẹp ở … Ngày mai .

Em sẽ cùng anh sánh bước đôi vai
Là hậu phương nơi tuyến nhà vững chắc
Sẽ bên anh dẫu nghèo sang , đói rách
Vẫn một lòng giữ son sắt , thủy chung .

Ngày viết : 13/6/2019