Em bé lên 6 tuổi – Hoàng Cầm

0
Em bé lên 6 tuổi  –  Hoàng Cầm

I

Em bé lên sáu tuổi

Lủi thủi tìm miếng ăn.

Bố: cường hào nợ máu

Đã trả trước nông dân.

Mẹ bỏ con lay lắt

Đi tuột vào trong Nam.

Từ khi lọt lòng mẹ

Ăn sữa, ngủ giường êm,

Áo hoa lót áo mềm.

Nào biết mình sung sướng.

Ngọn sóng đang trào lên

Ai nghĩ thân bèo bọt;

Nhưng người với

Vẫn sẵn lòng thương xót.

Có cụ già đói khổ

Lập cập đi mò cua:

Bố mẹ nó không còn,

Đứa trẻ này gầy còm,

Bỗng thương tình côi cút;

Cụ nhường cho miếng cơm.

Chân tay như cái que,

Bụng phình lại ngẳng cổ,

Mắt tròn đỏ hoe hoe

Đo nhìn đời :

“Lạy bà xin bát cháo

Cháu miếng cơm, thầy ơi!”

II

Có một chị cán bộ

Đang phát động thôn ngoài,

Chợt nhìn ra phía ngõ

Nghe tiếng kêu lạc loài

Chị rùng mình nhớ lại

Năm đói kém từ lâu

Chị mới năm tuổi đầu

Liếm lá khoai giữa chợ.

Chạy vùng ra phía ngõ

Dắt em bé vào nhà,

Nắm cơm dành chiều qua

Bẻ cho em một nửa.

Chị bần cố nông cốt cán

Ứa quay đi:

– “Nó là con địa chủ

Bé bỏng đã biết gì;

Hôm em cho bát cháo,

Chịu ba ngày hỏi truy”.

Chị đội bỗng lùi lại

Nhìn đứa bé mồ côi

Cố tìm vết thù địch.

Chỉ thấy một con người.

Em bé đã ăn no

Nằm lăn ra đất ngủ;

Chị nghĩ: “sau

Sinh con bồng bú sữa”.

Xem thêm:  Nga - Nguyên Sa

III

Chị phải đình công tác

Vì câu chuyện trên kia.

Buồng tối lạnh

Thắp đèn lên kiểm thảo.

Do cái lưỡi không xương

Nên nhiều đường lắt léo;

Do con mắt bé téo

Chẳng nhìn xa chân trời;

Do bộ óc chây lười

Chỉ một màu sắt rỉ,

đã lâu nằm ngủ kĩ

Trên trang sách ;

Do mấy con người máy

Đầy gân, thiếu !

IV

Nào “liên quan phản động”

“Mất cảnh giác lập trường”.

Mấy đêm khóc ròng rã

Ngọn đèn soi tù mù,

Lòng vặn lòng câu hỏi:

“Sao thương con ?

Giá ghét được đứa bé

Lòng bao nhiêu!”