Duyên trời – Lê Hải Châu

0
Duyên trời – Lê Hải Châu

Cùng qua một chuyến đò ngang

Bởi em líu ríu nhỡ chân

Chiếc xe ngập đến nửa phần

Nhấc lên chẳng được, mấy lần định thôi

***

Lúc đầu tôi cũng chỉ cười

Nhưng rồi thấy mắt em buồn

Xắn quần lội xuống bùn non

Tôi đưa tay đỡ thấy còn hụt hơi

***

Thương em, đã có đôi người

Lội bùn-chắc họ nể tôi một phần

Em cười, má ửng bồ quân

Đôi môi mấp máy, mấy lần

***

Tôi như kẻ bị mất hồn

Ước gì sông cứ rộng hơn thế này

Duyên trời giăng mắc ai hay

Cho tôi gặp được cái ngày đò đông

Cho tôi nên vợ nên chồng

Muộn đò đôi chút, nhưng không nhỡ đò.

./.

 


Xem thêm:  Anh yêu em - Tương Tư Thảo