Duyên nghiệp – Ngạo Thiên

0
Duyên nghiệp – Ngạo Thiên

Ta gặp nhau, cũng bởi một chữ duyên
Tiếng , hoà quyện hai trái tim
Cùng nhịp đập, hơi thở ấm bình yên
trời rộng, đắm chìm bờ

Đời đau buồn, tình có lúc chia xa
Chữ tình kia, là duyên nợ thôi mà
Hết duyên rồi, ngăn cách trở cho ta
Hai hình bóng, phai nhoà theo năm tháng

Duyên và nghiệp, đó là hai người bạn
Luôn song hành, cho đời ta vay trả
Muốn tự tại, biết buông ra
, tất cả bởi do ta.

Trong cuộc sống, cần lắm sự
Bao , chất chứa tâm khảm ta
Đời gồng gánh, sao kham nổi đường xa
Biết buông ra, thì đời ta tự tại.

Đừng phiền luỵ, với tình tiền ngây
Tình và tiền, sẽ phá hoại đời ta
Đời phiền não, trước cám dỗ
Được và mất, chỉ thoáng qua một lúc

Hãy yêu thương, sẽ thấy đời hạnh phúc
Sống , là điệp khúc an vui
Hãy quên đi, cay đắng và
Sống an lành, luôn mĩm cười bạn nhé.


Xem thêm:  Thơ chúc mừng - Sơn Ca