Dừa ơi – Lê Anh Xuân

0
Dừa ơi – Lê Anh Xuân

Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ 
Dừa ru tôi  
Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió 
Tôi hỏi nội tôi: "Dừa có tự bao giờ?" 
Nội nói: "Lúc nội còn con gái 
Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân 
Đất này xưa đầm lầy chua mặn 
Đời đói nghèo cay đắng quanh năm" 

Hôm nay tôi quê cũ 
Hai mươi năm biết mấy nắng mưa 
Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ 
Trên thân dừa vết đạn xác xơ. 
Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi 
Mà lá tươi xanh mãi  
Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi 
Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua. 

Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu 
Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này 
Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc 
Vừa qua đây còn lầy lội đường dây. 

Tôi đứng dưới hàng dừa cao vút 
Cạnh hàng dừa tơ lá mướt xanh màu 
Những công sự còn thơm mùi đất 
Cạnh những chiến hào chống Pháp năm nao. 

Vẫn như xưa vườn dừa quê nội 
Sao lòng tôi vẫn thấy yêu hơn 
Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy 
Biết bao , biết mấy oán hờn. 

Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút 
Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng 
Rễ dừa bám sâu vào lòng đất 
Như dân làng bám chặt quê hương. 

Dừa bị thương dừa không cúi xuống 
Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời 
Nếu ngã xuống dừa ơi không uổng 
Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài. 

Xem thêm:  Biển khát - Bảo Châu

Lá dừa xanh ánh nắng 
Theo đoàn quân thành lá nguỵ trang 
Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng 
Dừa lại cháy lên ánh đuốc soi đường. 

Đất quê hương nát bầm vết đạn 
Đã nuôi dừa năm tháng xanh tươi 
Ôi có phải dừa hút bao cay đắng 
Để trổ ra những trái ngọt cho đời. 

Nghe vườn dừa rì rào tiếng nhạc 
Lòng nao nao tôi nhớ nội xiết bao 
Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt 
Tôi biêt đâu thuở chua xót ban đầu. 

Tôi ngước nhìn mùa xuân nắng dọi 
Bốn mặt quê hương giải phóng rồi 
Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại 
Như thời con gái tuổi đôi mươi 
Như hàng dừa trước ngõ nhà tôi.