Dòng sông mê – Ngạo Thiên

0
Dòng sông mê – Ngạo Thiên

như hoa
Đời người như thể, chuyến phà trên sông
Lênh đênh sóng nước bềnh bồng
Nắng mưa phủ kín, gót hồng nhạt phai
Ngày mai nối tiếp ngày mai
Đường trần chân bước, đôi vai nặng nề
Gập ghềnh trên bến sông mê
Biết đâu là bến, đường về
Sông sâu nước chảy ngập tràn
Đời người được mất, với không
nơi chốn phiêu bồng
Sắc không không sắc, nhân sinh
Cuộc đời như chuyến hành trình
xin gởi, tâm tình non xanh
Nương nhờ nơi đấng Cha lành
Bụi trần rủ sạch, độc hành về tây.

Âu sầu phiền não để mà chi
Than thân trách phận có ích gì
vạn dặm còn xa lắm
Nhìn về phía trước đi cứ đi

Đời người vướng khổ bởi tham si
Hơn thua được mất nhất với nhì
Cuộc đời cám dỗ vô biên quá
Vô thường vẫy gọi chẳng còn chi

Tu nhân tích đức phát từ bi
Thành tâm hướng thiện gắng tu trì
Gieo nhân quả thiện đời an lạc
Giáo lý nhà phật hãy khắc ghi.


Xem thêm:  Chiếc cầu vồng - Trần Duy Hạnh

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Dòng sông mê – Ngạo Thiên này nhé! Tất cả bình luận sẽ được kiểm duyệt và các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm vĩnh viễn.

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho