Đơn phương – Đồng Thị Chúc

0
Đơn phương – Đồng Thị Chúc

Cái thời người ấy trong tôi

Một ngày không gặp đứng ngồi không yên

Biết là mình quá vô duyên

Gió đằng lưng cứ ngang nhiên đập vào(*)

ơi khổ làm sao

Càng giơ tay gạt càng dào dạt mong

Ngước trông bảy sắc cầu vồng

Thắm mầu người nhạt rực hồng một ta

Đêm đêm những oán già

Chẳng soi cho ta với người

Thế rồi người ấy mù khơi

Thế rồi ta cũng thành người bến xa

Ngày đi qua tháng đi qua

Nỗi xưa chỉ thoáng mưa sa chợt về.

Cái ngày

Thấy thương thấy trách khờ: Đơn phương.



Xem thêm:  Lạy Giời đừng mưa! - Đặng Duy Phiên

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Đơn phương – Đồng Thị Chúc này nhé! Tất cả bình luận sẽ được kiểm duyệt và các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm vĩnh viễn.

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho