Đêm sông Cầu – Đỗ Trung Lai

0
Đêm sông Cầu  –  Đỗ Trung Lai

Anh qua sông Hồng, sông Đuống

Mùa mưa bọt nước đỏ ngầu

Không biết ở nơi em ở

Êm êm một khúc sông Cầu

Tiếng một con tôm búng nước

Vó bè ai cất sau lưng

Sao trời lọt qua mắt lưới

Rơi đầy xuống cả mặt sông

Con sông của người quan họ

Suốt đời nước chảy lơ thơ

! Em là cô gái

Từ lâu anh chờ

Em là cô tấm thảo hiền

Đến giữa đời anh trảy hội

Tình đã trao nhau êm đềm

Mà vẫn mắt nhìn bối rối

Sông Cầu khi đầy khi vơi

Chảy ngang qua câu quan họ

Ướt đầm vạt áo bao người

Vạt thương ướt cùng vạt nhớ

Em nói nhẹ như

Anh nghe để nhớ suốt đời

Giữ như giữ lửa

Đừng quên, đừng tàn, đừng nguôi!

Tình yêu có từ phương em

Đi qua năm tháng

Tình yêu có từ phương anh

Lửa rừng bồn chồn góc núi

Tình yêu có từ hai ta

Chẳng đủ gần mà

Nhà xa, mặt trận càng xa

lần nào cũng vội

Ngày mai chắc là nhiều nắng

Nên sao giăng khắp trên đầu

Ngày mai trấn miền ải Bắc

Tựa lưng vào đêm sông Cầu

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phan Lạc Hoa phổ nhạc thành nhạc phẩm Tình yêu trên quan họ.

Dưới đây là phiên bản do Thu Hiền trình bày.

Xem thêm:  Nửa đường tình - Phú Sĩ