Đất nước – Nguyễn Việt Chiến

0
Đất nước  –  Nguyễn Việt Chiến

Thôi hãy lặng yên

Cánh đồng trên trang sách

Tiếng cuốc dưới trời mưa

Và hạt thóc lấm bùn

Ta như cỏ trên ngực trần đất nước

Thôi hãy chín đi quả xanh rơi vãi

Nắm đất nào chẳng đẫm ứa mồ hôi

Gánh lo âu vai mẹ hứng suốt đời

Lưng mẹ thắt dáng buồn sông núi cổ

Nón trên đầu, núi hoang liền ruộng vỡ

Ta nhận ra đất nước chính là người

Thôi hãy lên đường

Rừng sâu bể vắng

Những đứa con năm tháng ngóng tìm về

Nơi mắt mẹ trời xanh chưa thấy hửng

Nơi tóc mẹ trắng mưa đêm lũ úng

Mùa bão dài chưa qua

Chiếc thuyền nan câu hát lấm phù sa

Miền châu thổ bùn hoang gió cả

Cây lúa nào cháy đen mùa giặc giã

Mẹ gánh con hớt hải chạy trên đồng

Mẹ gánh con súng trận đã bao năm

Mùa loạn lạc lúa trên đồng vẫn cháy

Mẹ ơi mẹ! Ngày mai trên cỏ ấy

Đất đai mình xứ sở những loài chim

Sẽ ra đồng tất cả những trẻ em

Miền châu thổ bùn hoang gió cả

Máu của người nơi hồn tôi cuộn đỏ

Sẽ một ngày vàng chín lúa đồng ta

Sẽ một ngày từ bùn đất nở ra

Loài chim ấy với lời ca của chúng

Và mọi người sẽ rời gươm buông súng

Quay trở về nhà mình

Mùa cày vỡ đầu tiên

Con sẽ gọi: Mẹ ơi! Mẹ hãy tin

Rằng ngày ấy chúng con về trở lại

Dẫu đồng làng hiếm hoi từng vụ trái

Đất cày lên chỉ thấy sỏi và bùn

Đất cày lên bao mùa vụ nhọc nhằn

Nhưng con sẽ trở về bên mẹ

Xem thêm:  Tuyển chọn những câu caption so deep thu hút nghìn like trên Facebook

Con trở về tìm lưỡi cuốc của cha

Bao năm tháng vẫn đợi người trở lại

Giọt mồ hôi của những mùa gặt hái

Cùng yêu thương sinh nở giữa đất này

Đất đai ơi! đất nhuốm máu dân cày

Sao chỉ thấy cỏ ngút ngàn năm tháng

Thôi hãy lặng yên

Cánh đồng trên trang sách

Tiếng cuốc dưới trời trưa

Và hạt thóc lấm bùn

Ta như cỏ trên ngực trần đất nước.