Con đừng làm thế – Hoa Cúc Vàng Anh

0
Con đừng làm thế – Hoa Cúc Vàng Anh

Ba năm bú móm,ẩm bồng,

Mẹ dìu con bước, mẹ còng con đi.

mẹ đã yếu đi

Con quên ngày tháng nhớ gì mẹ yêu.

hôm nay, mẹ đã ,

Ăn cơm rơi vãi con nhiều lời than.

Cớ sao sự thật phũ phàng,

Con quên ngày tháng .

Khi con còn bé nhỏ xinh,

Được mẹ chăm sóc trong tình .

Sớm chiều mẹ vẫn thiết tha,

Chăm con ăn học như là còn thơ.

Mong con khôn lớn, mong chờ,

Tấm lòng cao cả con thơ biết gì.?

Chập chùng từng bước con đi,

Mẹ luôn dõi mắt những gì con qua.

Dạy con phải cha,

Nghĩa mẹ sâu lắng như là Đông.

Khi con qua tuổi ẩm bồng,

Lớn khôn con sẽ hiểu lòng mẹ cha.

Xin con chớ nói gần xa

Mẹ già lú lẫn, sao mà hay quên.?

Bây giờ tay yếu chân mềm

Mẹ đi không vững, gập gềnh đường đi.

Con đừng quạnh quẹ làm chi,

Để cho mẹ phải ai bi .

Con ơi! Con nhớ hay không,

mẹ đã ẩm bồng nuôi con.

Tuổi xuân giờ đã héo mòn,

Mắt lòa, tai nghểnh thì con lại phiền.

Mai này đến lúc tịch viên,

Con ơi còn nhớ mẹ hiền ngày xưa?

Vàng Anh

(TP. )


Xem thêm:  Cũng có khi nào - Vũ Hữu Định