Chuyện hai người – Phan Hòa

0
Chuyện hai người – Phan Hòa

1. CON ĐƯỜNG HẠ CHAO NGHIÊNG

Anh có về nhưng chẳng gặp được em

Con đường Hạ bây giờ hiu quạnh quá!

Nơi ta vẫn thường ngồi trên

Có tiếng cười nào còn đọng lại đây không?

Nắng Hạ vàng đang trải thảm

Nên nhớ hạt mưa chiều nghiêng vai em ướt

dài trong chiều tha thướt

Đợi anh cùng chầm chậm bước sau lưng?

Những cánh phượng hồng còn hé nụ bâng khuâng

Nhưng sầu đã khan dần giọng hát

Bãi ngô non bên triền sông bát ngát

Vẫy ngọn gió nồm cho những cánh diều bay.

Ghé lại thăm trường giữa nay

quá, dọc hành lang trống vắng

Anh vào lớp, vẫn bảng đen, phấn trắng

Tưởng còn em, trên bục giảng dịu dàng…!

Tờ giấy ngày xưa em để dưới hộc bàn

Những nét mực cũng mờ dần theo năm tháng

Đợt về phép đã sắp ngày hết hạn

Chưa gặp được em, nên đi, ở… cũng chần chừ.

Bài thơ tình đã hóa những dòng thư

Anh viết vội gửi nhờ người hàng xóm

Con đường Hạ cũng vừa đang chớm

Giọt mưa nghiêng em để lại hơi buồn.

Chạnh lắng lòng nghe đổ mấy nhịp chuông

Ngôi chùa cổ, nơi mình hay khấn nguyện

Anh còn phải nơi chiến tuyến

Nặng bên lòng… con đường Hạ… chao nghiêng…!

2. ĐỢI HẠ MÙA SAU

Khi em về có nhận được thư anh

Nghe họ nói: – “Cậu ta buồn lắm đấy

Đợt về phép mà tìm cô chẳng thấy

Nên đã đi rồi và gửi lại lá thư tay”

Xem thêm:  Sám hối - Nguyên Sa

Em chợt nhìn lên mây bay

Muốn gửi nỗi niềm riêng về nơi xa ấy

Sao mình mãi cách xa hai đầu luôn vậy?

Yêu nhau mà không được ở gần nhau…

Để bây giờ thao thức suốt đêm thâu

Ôm nỗi trở trăn đi vào miền hoa phượng

Anh vẫn thế, một độ lượng

Ray rức lòng em những tối trăng thề.

Anh vẫn còn đâu đó nẻo sơn khê

Em bên chuyện trường, chuyện lớp

Tiền tuyến, hậu phương chưa có ngày tái hợp

Để Hạ về thăm thẳm lối đi xưa.

Trời cũng buồn nên đang nắng chợt nghiêng mưa

Lại nhớ ngày xưa chung ô mình đi học

Khi sắp điểm trên đầu hai thứ tóc

Giọt lệ tình trên khóe mắt cay cay…?

Em đã về một thoáng buổi chiều nay

Không có anh, chỉ tiếng ve sầu rên rỉ

Nhưng trong em vẫn hằng luôn thầm nghĩ

Anh đừng buồn… mình đợi Hạ mùa sau…

Phan Hoà

()