Chùm thơ về trăng khuya buồn cô đơn, xót xa và tâm trạng nhất

0
Chùm thơ về trăng khuya buồn cô đơn, xót xa và tâm trạng nhất

Thơ về trăng luôn chứa đựng một điều gì đó rất xót xa và cô đơn. Bởi trăng ở xa và đêm khuya tĩnh lặng làm con người ta dễ cảm giác cô đơn. Màn đêm luôn khiến cho những mạnh mẽ trở nên yếu đuối và sống thật với chính bản thân mình. Hãy để chúng tôi chia sẻ những nỗi niềm của các bạn qua bài viết này nhé!

Chùm thơ về trăng chất chứa đầy tình cảm buồn cô đơn

Chùm thơ về trăng chất chứa tình cảm luôn có một sức hút diệu kỳ và dễ chạm vào trái tim của nhiều độc giả. Nó có khả năng làm con người ta thêm phần xót xa và nghẹn ngào. Để hiểu được tại sao trăng lại có khả năng làm điều đó hãy cùng đọc những bài thơ về trăng dưới đây và cùng cảm nhận bạn nhé!

Đêm Trăng Vương Mộng

Theo lối gió bước tình hồng mở ngõ

Vườn trăng thanh hương lạ nghĩa thơm tho

Đắm trong thơ, mơ kết chuyện hẹn hò

Ta cũng lỡ để tình say đắm đuối

Và cứ thế đợi trăng về một buổi

Dầu chuyện lòng se kết gọi mùa xưa

Trời nhiều cơn nắng bước vào mưa

Tình cũng đã theo sầu lời gọi nhớ

Tay ta viết thơ lòng còn bỡ ngỡ

Mà tình ơi! Say mật ánh trăng đêm

Lá đừng rơi như chân bước qua thềm

Xin giấc ngủ bình yên trong mộng nhỏ

Trăng vẫn thắm như tình trăng cón đó

Lòng vẫn buồn như chuyện của yêu đương

Sương sầu gì? Rơi giọt nhớ giọt thương

Hay lá úa ôi! Tình vừa rớt rụng

Trăng ơi

Trăng khuya nhớ gió đi tìm

Xe duyên tơ nguyệt biết tìm ở đâu

Mỏi mòn ngồi ngóng đêm thâu

Mây bay lơ lững hỏi sầu nhớ ai?

Trăng khuya mơ mộng vờn ai

đôi mắt nhung nai mơ màng

Hỏi rằng! Trăng mộng đêm say

Có sầu nhung nhớ ngập tràng như tôi

Trăng hờn lơ lững xa xôi

Nữa đêm đang mộng lần trôi xa dần

Mây hồng lơ lững dần chân

Gió reo, reo nhẹ rung vầng trăng khuya

Đêm nay mơ ướt gió về

Ru mây vào mộng tràng trề hương yêu

Trăng tròn! Trăng khuyết! Trăng lên!

Tình em dậy sống anh ơi nơi nào

Vầng trăng ai sẽ làm đôi

Tình em gió cuốn ngậm ngùi xót xa,,!!!!

Buồn ai – ai buồn

Trăng khuya rơi rụng xuống cầu

Mình anh ngóng đợi, nỗi sầu rụng theo

Đường xưa lối cũ vắng teo

Sao rơi lặng lẻ bay vèo trong đêm

Hoa trôi, nước cuốn buồn thêm

Còn đâu những phút êm đềm bên nhau

Trời gieo chi lắm khổ đau

Tim anh lỗi nhịp biết bao lần rồi!

…Ánh dương ló dạng bên đồi

Tay không níu nổi, gót rời bước đi

Ngàn sau có khi

Ái ân còn đó, ướt mi cay nồng

Rồi mai em cũng

Người xưa dần khuất… bóng hồng vu quy

Tình trăng

Trăng khuya nhành liễu phân kỳ

Màng đêm tịch mịch phân ly ba đường

Trăng vàng mờ nhạt khói sương

Gió lùa liễu rủ ba đường vấn vương

Mây mù che giấu trăng thương

Cớ sao tạo hóa cắt thương tình chàng

Ta buồn mặt rủ mày hường

Người thương vắng bóng giọt sầu lệ rơi

Trăng sầu gặp tiếc mưa ngâu

Lòng chàng với thiếp ai sầu hơn ai

Gió đưa nhành liễu bắt cầu

Ngưu Lan chức nữ bắt đầu gặp nhau

Trăng ơi sao mãi một màu

Sao trăng không tỏ gặp nhau một lần

Ánh trăng buồn

Nửa đêm nhìn ánh trăng buồn

Cô đơn lẻ bóng lệ tuôn gối mềm

Giờ này người đã ấm êm

Bỏ rơi một nửa trong đêm u sầu

Những ngày hai đứa còn đâu

Nhớ lời anh nói những câu hẹn thề

Bên vạt cỏ dọc triền đê

Anh đi quên cả lối về thăm em

Giờ đây trăng rủ bên thềm

Để cho ngọn gió ghé xem những gì

Mây buồn mây cũng bay đi

Còn em nỗi tủi sầu bi lệ nhòa

Nghĩ rằng tình đó đã qua

Nghĩ rằng anh ở nơi xa thật rồi

Sao lòng vẫn thấy bồi hồi

Trong đêm không ngủ….lạy trời quên anh.

Nửa vầng trăng

Vầng trăng ai xẻ làm đôi

Nữa in gối chiếc nữa soi dặm trường

Nữa về thờ thẩn nhớ thương

Nữa trôi lạc bến sông tương đợi chờ

Tình ngày xưa đẹp như thơ

Nào ai biết được mai sau

Tàn rồi một giấc chiêm bao

Người đi để lại lệ trào khoé mi

Từ ngày tình bỏ ra đi

Về nơi bến mộng nhớ gì không em

Để ta thao thức từng đêm

Góp gom kỷ niệm buồn thêm tháng ngày

Nhìn trăng chợt thấy

Trăng còn nữa mãnh tình nay hết rồi

Trăng buồn trăng lững lờ trôi

Trông trăng lòng chợt bồi hồi vì đâu

Trăng sầu rụng bến sông sâu

Để ta ngơ ngẩn canh thâu bẽ bàng

Thu tàn gió chuyển đông sang

Thuyền yêu lạc bến dở dang một đời

Sông buồn con nước đầy vơi

Mình ta ngồi đợi trăng rơi lạc dòng.

Trăng lạc

Trăng đã uống bao nhiêu rượu đế

Mà ngả nghiêng dương thế muôn chiều

Trăng rằng trăng mãi cô liêu

Một đời quạnh vắng liêu xiêu một đời

Trăng say khướt trăng rơi đáy giếng

Thăm thẳm sâu vẳng tiếng khóc than

Trăng về đi nhé dương gian

Đừng soi bóng liễu giữa ngàn cung mây

Trăng dường lạ ru ngày xa nhớ

Chốn tiên xa lở dở cung Hằng

Trăng mê trăng mải dung dăng

Một đời say đắm nên trăng vương tình

Trăng võng nhịp ru mình trăng hé

Vén mây xanh trăng ghé xuống đây

Trăng về ôm mối tình say

Cho ta hạnh phúc tháng ngày hỡi trăng.

Tự tình dưới trăng

Trăng lơ lững, bên thềm móc võng

Gió gọi về lắng đọng tim mơ

Tự tình ánh nguyệt dệt thơ

Đong đưa gửi mộng vu vơ chị hằng

Buồn lãng đãng, giăng giăng tơ rối

Dệt không thành một mối lương duyên

Phủ mình trước mộng ảo huyền

Lam chiều khói toả chung chuyên cửa hồn

Bão cát xoáy, vùi chôn luyến ái

Lục bình trôi ngược mái chèo xuôi

Mươi năm tình cảm vun bồi

Đắp xây tổ ấm giờ rồi mộng tan

Cung trầm bổng, tỳ đàn đứt gãy

Mảnh trăng sầu tháng bảy mưa ngâu

Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau

Kết đàn Ô Thước nhịp cầu mỗi năm

Hồn khoắc khoải, trăng rằm rao bán

Lòng đơn cô như áng phù vân

Thương thân, phận bạc phong trần

Suy tư tình ái hương ngần thoáng bay.

Hờn trăng

Vầng trăng ai thả ngang trời

Để em tôi nhặt chơi vơi giữa chiều

Mơ màng kéo mảnh hồn phiêu

Đưa bàn tay níu tin yêu vọng về

Cánh diều ai thả ven đê

Để em tôi xõa tóc thề chạy theo

Thoảng cơn gió ghẹo đưa vèo

Mắt Huyền ngơ ngác trong veo

Bài ca văng vẳng thâm sơn

Để em tôi bớt tuổi hờn giữa đêm

Lả tai khẽ đọng môi mềm

Tìm quên những giấc mơ êm níu giờ

ai thả chơ vơ

Để em tôi phải thẫn thờ yêu thương

Hồn ai thao thức canh trường

Gom vào nỗi nhớ ướp hương ái tình

Xin người chớ thả lặng thinh

Để em tôi mãi một mình cô đơn

Xin người chớ thả dỗi hờn

Để em tô điểm vẽ sơn cuộc tình.

Trăng ơi

Trăng ơi khi tỏ khi mờ

Nơi đây một bóng bơ bơ lạnh lùng

Trăng vờn mây núi chập chùng

Riêng ta một nỗi nhớ nhung ngút ngàn.

Một mình một bước lang thang

Trên đầu lẻo đẻo trăng vàng đi theo

Người buồn trăng chẳng trong veo

Khi tròn lúc khuyết khi treo khi chìm.

Nhìn trăng gửi gắm nỗi niềm

Khi than khi trách ta tìm đến trăng

Em buồn em trốn trong trăng

Sâu trong đáy mắt vầng trăng vơi đầy.

Trăng non trăng khuyết trăng gầy

Không gian tĩnh mịch thuyền này trong trăng

Trăng tròn vành vạnh vầng trăng

Tình em trong trẻo như trăng ngày rằm.

Chùm thơ về trăng hay nhất của các nhà thơ nổi tiếng

Trăng là một đề tài bất hủ trong thơ ca và nhiều nhà thơ nổi tiếng đã sáng tác ra những bài thơ về trăng rất đặc sắc. Một số tên tuổi có thể kể tới như Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Hồ Chí Minh… Với mỗi người trăng sẽ mang lại những và các khía cạnh khác nhau. Vì vậy hãy cùng chúng tôi tìm hiểu các bài thơ về trăng hay nhất dưới đây nhé!

Xem thêm:  BST Những Bài Thơ 5 Chữ Về Mẹ Lay Động Triệu Trái Tim

Đà Lạt trăng mờ – Hàn Mặc Tử

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,

Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,

Để nghe dưới đáy nước hồ reo.

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đã lặng chìm.

Hư thực làm sao phân biệt được?

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,

Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.

Không một tiếng gì nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

Trăng vàng trăng ngọc – Hàn Mặc Tử

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!

Ai mua trăng tôi bán trăng cho

Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…

Bao giờ đậu trạng vinh quy đã

Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng.

Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng

Tôi nói thiệt, là anh dại quá:

Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi

Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi

Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi

Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

Buồn trăng – Xuân Diệu

Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ.

Thương ai không biết, đứng buồn trăng.

Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió,

Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,

Bao giờ viễn vọng đến bây giờ.

Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc;

Đêm ngọc tê ngời men với tơ…

Khắp biển , chẳng bến trời,

Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi.

Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết,

Trong suốt không gian, tịch mịch đời.

Gió nọ mà bay lên nguyệt kia,

Thêm đem sương lạnh xuống đầm đìa.

Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,

Hoa bưởi thơm rồi: đêm đã khuya.

Trăng – Xuân Diệu

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,

Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.

Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ…

Im lìm, không dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,

Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,

Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,

Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,

Cho gió du dương điệu múa cành;

Cho gió đượm buồn, thôi náo động

Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,

Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.

Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!

Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.

Vọng nguyệt – Hồ Chí Minh

Trong tù không rượu cũng không hoa,

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ.

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.

Trung thu – Hồ Chí Minh

Trung thu ta cũng tết trong tù,

Trăng gió đêm thu gợn vẻ sầu;

Chẳng được tự do mà thưởng nguyệt,

Lòng theo vời vợi mảnh trăng thu.

Uống trăng – Hàn Mặc Tử

Ta căm với tiếng reo khô

Ta buồn với liễu bên hồ ngẩn ngơ

Ngông cuồng đi hái vần thơ

Yêu đương, rót nước để chờ trăng lên

Bóng Hằng trong chén nằm nghiêng

Lả lơi, tắm mát, làm duyên gợi tình

Sóng xao mặt nước rung rinh

Lòng ta khát miếng chung tình từ lâu

Uống đi cho đỡ khô hầu

Uống đi cho bớt cái sầu mênh mang

Có ai nuốt ảnh trăng vàng

Có ai nuốt cả bóng nàng Tiên Nga

Đã thèm cái giấc mơ hoa

Vầng trăng – Hàn Mặc Tử

Hãy nâng lên và nâng lên chút nữa

Sóng thơm tho như ánh ngọc hừng đông.

Nhưng cao quá và căng lên dữ quá,

Dồn qua mau cho lún mức hư không.

Đã trong rồi và thanh tao đến tớt

Bao nhiêu tơ chuyển được tiếng thơ bay.

Êm êm hơn đừng cho xanh lờn lợt,

Em so le và nguyên vẹn giữa đêm nay.

Lạy Chúa tôi, vầng trăng cao giá lắm

Xin ban ơn bằng cách sáng thêm lên

Ánh thêm lên cho không gian rất đẫm

Linh hồn thơ mát rợn với hương nguyền.

Những bài thơ về trăng buồn ấn tượng nhất

Những bài thơ về trăng buồn luôn là điểm đến của những tâm hồn đang chênh vênh giữa . Ngắm nhìn trăng xa xăm lòng ta bỗng nghẹn ngào chua xót nhớ về những chuyện đã qua. Cùng nhau theo dõi và cảm nhận ngay bây giờ nhé!

Xem thêm:  Bài thơ Tình mình lãng du – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Trăng Khuya

Trăng khuya rơi rụng xuống cầu

Mình anh ngóng đợi, nỗi sầu rụng theo

Đường xưa lối cũ vắng teo

Sao rơi lặng lẻ bay vèo trong đêm

Hoa trôi, nước cuốn buồn thêm

Còn đâu những phút êm đềm bên nhau

Trời gieo chi lắm khổ đau

Tim anh lỗi nhịp biết bao lần rồi!

…Ánh dương ló dạng bên đồi

Tay không níu nổi, gót rời bước đi

Ngàn sau gặp gỡ có khi

Ái ân còn đó, ướt mi cay nồng

Rồi mai em cũng theo chồng

Người xưa dần khuất… bóng hồng vu quy

Buồn mình

Trăng khuya nhành liễu phân kỳ

Màng đêm tịch mịch phân ly ba đường

Trăng vàng mờ nhạt khói sương

Gió lùa liễu rủ ba đường vấn vương

Mây mù che giấu trăng thương

Cớ sao tạo hóa cắt thương tình chàng

Ta buồn mặt rủ mày hường

Người thương vắng bóng giọt sầu lệ rơi

Trăng sầu gặp tiếc mưa ngâu

Lòng chàng với thiếp ai sầu hơn ai

Gió đưa nhành liễu bắt cầu

Ngưu Lan chức nữ bắt đầu gặp nhau

Trăng ơi sao mãi một màu

Sao trăng không tỏ gặp nhau một lần

Nửa Đêm

Nửa đêm nhìn ánh trăng buồn

Cô đơn lẻ bóng lệ tuôn gối mềm

Giờ này người đã ấm êm

Bỏ rơi một nửa trong đêm u sầu

Những ngày hai đứa còn đâu

Nhớ lời anh nói những câu hẹn thề

Bên vạt cỏ dọc triền đê

Anh đi quên cả lối về thăm em

Giờ đây trăng rủ bên thềm

Để cho ngọn gió ghé xem những gì

Mây buồn mây cũng bay đi

Còn em nỗi tủi sầu bi lệ nhòa

Nghĩ rằng tình đó đã qua

Nghĩ rằng anh ở nơi xa thật rồi

Sao lòng vẫn thấy bồi hồi

Trong đêm không ngủ….lạy trời quên anh.

Xem thêm:  Bài Thơ Gió Và Tình Yêu Thổi Trên Đất Nước Tôi Của Lưu Quang Vũ

Trăng buồn

Vầng trăng ai xẻ làm đôi

Nữa in gối chiếc nữa soi dặm trường

Nữa về thờ thẩn nhớ thương

Nữa trôi lạc bến sông tương đợi chờ

Tình ngày xưa đẹp như thơ

Nào ai biết được hững hờ mai sau

Tàn rồi một giấc chiêm bao

Người đi để lại lệ trào khoé mi

Từ ngày tình bỏ ra đi

Về nơi bến mộng nhớ gì không em

Để ta thao thức từng đêm

Góp gom kỷ niệm buồn thêm tháng ngày

Nhìn trăng chợt thấy u hoài

Trăng còn nữa mãnh tình nay hết rồi

Trăng buồn trăng lững lờ trôi

Trông trăng lòng chợt bồi hồi vì đâu

Trăng sầu rụng bến sông sâu

Để ta ngơ ngẩn canh thâu bẽ bàng

Thu tàn gió chuyển đông sang

Thuyền yêu lạc bến dở dang một đời

Sông buồn con nước đầy vơi

Mình ta ngồi đợi trăng rơi lạc dòng.

Ngắm Trăng

Trăng đã uống bao nhiêu rượu đế

Mà ngả nghiêng dương thế muôn chiều

Trăng rằng trăng mãi cô liêu

Một đời quạnh vắng liêu xiêu một đời

Trăng say khướt trăng rơi đáy giếng

Thăm thẳm sâu vẳng tiếng khóc than

Trăng về đi nhé dương gian

Đừng soi bóng liễu giữa ngàn cung mây

Trăng dường lạ ru ngày xa nhớ

Chốn tiên xa lở dở cung Hằng

Trăng mê trăng mải dung dăng

Một đời say đắm nên trăng vương tình

Trăng võng nhịp ru mình trăng hé

Vén mây xanh trăng ghé xuống đây

Trăng về ôm mối tình say

Cho ta hạnh phúc tháng ngày hỡi trăng.

Trăng Khuyết

Trăng lơ lững, bên thềm móc võng

Gió gọi về lắng đọng tim mơ

Tự tình ánh nguyệt dệt thơ

Đong đưa gửi mộng vu vơ chị hằng

Buồn lãng đãng, giăng giăng tơ rối

Dệt không thành một mối lương duyên

Phủ mình trước mộng ảo huyền

Lam chiều khói toả chung chuyên cửa hồn

Bão cát xoáy, vùi chôn luyến ái

Lục bình trôi ngược mái chèo xuôi

Mươi năm tình cảm vun bồi

Đắp xây tổ ấm giờ rồi mộng tan

Cung trầm bổng, tỳ đàn đứt gãy

Mảnh trăng sầu tháng bảy mưa ngâu

Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau

Kết đàn Ô Thước nhịp cầu mỗi năm

Hồn khoắc khoải, trăng rằm rao bán

Lòng đơn cô như áng phù vân

Thương thân, phận bạc phong trần

Suy tư tình ái hương ngần thoáng bay.

Vầng Trăng

Vầng trăng ai thả ngang trời

Để em tôi nhặt chơi vơi giữa chiều

Mơ màng kéo mảnh hồn phiêu

Đưa bàn tay níu tin yêu vọng về

Cánh diều ai thả ven đê

Để em tôi xõa tóc thề chạy theo

Thoảng cơn gió ghẹo đưa vèo

Mắt Huyền ngơ ngác trong veo dỗi hờn

Bài ca văng vẳng thâm sơn

Để em tôi bớt tuổi hờn giữa đêm

Lả tai khẽ đọng môi mềm

Tìm quên những giấc mơ êm níu giờ

Lời yêu ai thả chơ vơ

Để em tôi phải thẫn thờ yêu thương

Hồn ai thao thức canh trường

Gom vào nỗi nhớ ướp hương ái tình

Xin người chớ thả lặng thinh

Để em tôi mãi một mình cô đơn

Xin người chớ thả dỗi hờn

Để em tô điểm vẽ sơn cuộc tình.

Trên đây là các bài thơ về trăng hay mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Qua đó bạn có thể cảm nhận rõ hơn tâm trạng và cảm xúc của con người trước khung cảnh thiên nhiên này. Từ đó cũng có thể hiểu thêm về lòng mình và cảm nhận sâu sắc về các cung bậc cảm xúc. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cập nhật những bài thơ hay nhất bạn nhé!

Theo Baithohay.com