Chùm thơ về quê hương của nhà thơ Hạo Vũ

0
Chùm thơ về quê hương của nhà thơ Hạo Vũ

Sông Hồng Yêu Dấu

3-2019

Tôi muốn về với quê mẹ sông Hồng

tôi tựa sương khói mông lung!

Sông dài rộng, sông nuôi tôi khôn lớn

Khi hiền hoà lúc giận giữ cuồng ngông!

Nắng chiều rơi trên sóng nước trập trùng

Tâm hồn tôi trở muôn trung!

Muốn về lại một thơ bé

Trẻ nô đùa cùng tắm mát ven sông

Để ôm trọn một vùng trời thơ mộng!

Giờ xa xôi chỉ còn biết ngóng trông!

Nhớ bãi mía, bờ lau con Le lội

Bên bãi bồi mùa lũ nước chảy trôi

Nước đục ngầu, con nước lớn mênh mông!

Bềnh củi mục từ thượng nguồn chảy xuống

Trôi về đâu, phiêu bạt đến sứ người?

Rồi chìm sâu trong bóng tối khôn nguôi!

Hay được vớt bằng bàn tay ai đó?

Bên dòng đời xuất hiện một lần thôi

Phía trời tây áng sáng đã dần lui

Màn đêm xuống che dấu bao lầm lỗi

Những buồn vui hay sóng gió cuộc đời

Nơi nguồn cội trong thương nhớ!

Con chỉ biết khi con còn hơi thở

Sẽ lại về quê mẹ đó sông tôi.

Hạo Vũ

 

Tái Sinh

Sáng xuân lảnh lót cặp chim oanh

Nhảy nhót vườn trầu, lá thắm xanh

Mở mắt khung trời cao rộng lớn

Mát trong hương mộc, bưởi đôi nhành!

*

Giọt sương còn đọng, giọt long lanh

Chậu quất đỏ au vẫn trĩu cành

Ta lại thấy đời sao đẹp thế?

Xem thêm:  Bài thơ Trả lại cho em – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Đưa tay ta hứng nắng mong manh!

*

Lồng ngực hít đầy, khí chẳng tan

Ánh dương tươi rói, chiếu lan tràn!

Thân ta thu lấy no nguồn sống

Sức sống nảy sinh mãi chẳng tàn!

*

Mầm non đội đất tiếng !

Cùng với nàng xuân gõ phím đàn

Rạo rực tim ta vang tiếng hát

Say mê trong biển biếc mây ngàn!

*

Khi xưa thất bại, bại hoàn toàn

Chỉ có đau thương, phế tận gan

Giờ đã tái sinh từ cõi chết

Xương khô từ đất, hoá dung nhan.

Hạo Vũ

(Trích trong tập thơ cùng tên của Hạo Vũ)

 

Nắng xuân quê mẹ

*

Vườn xuân chúm nụ hoa cà

Bí nằm lăn lóc bên bờ ao xanh

Giàn bầu gọi hạ sang nhanh

Tiếng gà trưa gáy gọi nhành đỗ quyên

Chim sâu rúc rích bay chuyền

Hàng na mở mắt nắng men nếp nhà

Lúa thì con gái hương xa

Xanh xanh một giải thướt tha bóng hồng

Gái quê đội nón gánh gồng

Hai chân em lấm bùn đồng chưa khô

Cỏ may vương vấn quần thô

Em cười khúc khích, chất thơ má đào

Anh về nhớ khúc ca dao

đất mẹ, ngọt ngào tiếng du.

 

Đồng Xanh Quê Mẹ

2/2020

Đêm qua trời đổ đưa rào

Rô đồng chèo trổ, cào cào nở con

lấp ló đầu non

Trời trong leo lẻo, tươi giòn nắng mai

Vườn thưa trăng trắng hoa nhài

Bụi dâu chín mọng, gió cài lao xao

Xem thêm:  Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ ( Thanh Hải ) – Bức tranh thiên nhiên tràn đầy sự sống

Gà con theo mẹ bờ ao

Đàn vịt lội nước, chào mào gọi đôi

Hoa xoan tim tím xen trồi

Hương cau hương bưởi lẫn mùi hương quê

Xanh xanh ruộng lúa, con đê

Xa xa một dải lũy tre cuối đồng

Lúa thơm lúa trổ đòng đòng

Cánh cò bay lạc vào dòng ca dao

Quê cha, đất mẹ ngọt ngào

Mùi hương của đất đi vào trang thơ

Đi vào cả những giấc mơ

Đồng xanh quê mẹ vẫn con.

 

Sông Giành Quê Mẹ

2/2020

Cỏ non lấp ló đầu bờ

Lúa bông chưa gục, cheo hờ sương đêm

Em đi cắt cỏ bên bên Chèm*

Xà Cạp* em sắn ướt mèm hơi sương

Trời còn chưa tỏ mặt đường

Mạng nhện vương lối giọt hường long lanh

Xa xa một dải giải mây xanh

Vắt qua trời biếc sông Giành* êm du

Mặt sông hơi nước mịt mù

nhỏ bơi từ trong mơ

Quẫy lên sóng nước lập lờ

Chuồn chuồn vẫy cánh, hững hờ bay xa

Bên bờ cải cúc đơm hoa

Rau mùi ra nụ, ruộng cà lên bông

Thài Lài men dọc bờ sông

Xen hàng Dừa nước tím hồng hoa lay

Dập dềnh con nước in mây

Bờ tre xào xạc lá đầy mon sông

Tre non uốn ngọn cong cong

Mùi thơm đưa thoảng hương đồng mát trong

Chị hai , lưng ong

Tảo tần gắn bó bên xanh.

 

(Trích trong tập ” Đường Về” Hạo Vũ)

 

Xem thêm:  Bài thơ Quê Hương Hát Bài Ca Tiễn Anh Ngày Nằm Xuống – Nhà thơ Phú Sĩ