Chưa bao giờ – Lê Thị Ngọc Hà

0
Chưa bao giờ – Lê Thị Ngọc Hà

Chưa bao giờ đường vắng phố rộng thênh

Nắng chênh vênh vương lá úa bên thềm

Giọt hạ mềm đong kí‎ ức nơi xa

đến hanh hao khơi niềm nhớ

 

Chưa từng ngỡ một vụn vỡ

Trẻ thèm chơi lại để lỡ tháng ngày

Phải cách li rời bố mẹ khóc dài

Đau xót lắm vì Co-vid

 

Chưa từng nghĩ thu về không thú vị

Không diều bay nâng cánh gió phiêu diêu

Không đạp xe rong ruổi dưới ráng chiều

Vì Co-vid tiêu điều bao sức nóng

 

Chưa từng sống lo âu và trông ngóng

Nay ăn chi mai có cá hay rau

Mua ở đâu, tiền đủ có cho nhau

Ai từ thiện cho thức ăn em nhỉ?

 

Chưa từng bị dịch Cô-Vy lịch sử

Gọi “ép không” (F0) đến viện thở Ô-xy

Đếm “ép hai” (F2), “ép một” (F1) phải cách li

Chốt phong tỏa  khắp nơi giăng nhắc nhở!

 

Chưa từng sợ – mình mắc nợ

Đếm từng ngày giãn cách trả cho nhau

Bao không nói hết bằng lời

bữa cơm nhà trong trân quí!

 

Không hề  lụy Cô-Vy trong nếp nghĩ

Nên chung tay chung sức góp cộng đồng

Nên ở yên tránh vi rút thong dong

Tâm thanh tịnh mong an bình mau tới!

 

(Những ngày với chỉ thị 16 –  8/8/2021)


Xem thêm:  Trên đường phố cũ - Nguyễn Đức Mậu