Bốn mùa – Phan Thị Ngọc Hồi

0
Bốn mùa – Phan Thị Ngọc Hồi

Mưa phùn mỏng trắng áo nàng xuân

Lộc biếc chồi non mướt cánh vườn

Ngàn hoa tươi thắm khoe hương sắc

Ríu rít chim về rộn tiếng ngân

Phượng đỏ rung rinh tươi sắc áo

Cánh sen ấp mở tỏa hương đào

Tiếng cuốc lạc buồn trên bãi vắng

Ve ngân rộn rã nắng xôn xao

hây hẩy tiết

Vời vợi trời cao tiếng sáo vang

Dây dưa cánh cúc thương màu nhớ

Đâu những cành khô trút

Heo hắt chiều buông đón

Dò chân cò trắng vãng trên đồng

Cây cỏ lạnh lùng lay lá úa

Xạc xào gió bấc buốt tầng không

Thời gian xoay chuyển tựa thoi đưa

quanh năm sớm lại trưa

Những mong hạnh phúc tròn mơ ước

Xuân hạ thu đông đẹp bốn mùa.



()

Xem thêm:  Người mất trí hát - Trần Vàng Sao

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Bốn mùa – Phan Thị Ngọc Hồi này nhé! Tất cả bình luận sẽ được kiểm duyệt và các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm vĩnh viễn.

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho