Bàn tay em – Xuân Quỳnh

0
Bàn tay em – Xuân Quỳnh
Gia tài em chỉ có ,
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,
Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
Quá khứ dài là mái đen.
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,
Qua gương mặt anh hiểu điều ,
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,
Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?

Bàn tay em ngón chẳng thon dài,
Vết chai cũ, đường gân xanh .
Em đánh chắt, chơi thuở nhỏ,
Hái rau dền, rau rệu nấu canh,
Tập vá may, tóc một mình,
Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.

Đường tít tắp, không gian như bể,
Anh chờ em, cho em vịn bàn tay
Trong tay anh, tay của em đây
Biết vun trồn gìn giữ.
Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,
Em phơi mền, vá áo cho anh.
Tay cắm hoa, tay để treo tranh,
Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.
Năm tháng đi qua, cực nhọc,
Tay em dừng trên vầng trán lo âu.
Em nhẹ nhàng xoa dịu
Và góp nhặt từ mọi ngã.
Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ
Lấy đan thành áo mong chờ.
Lấy thời gian em viết những dòng thơ
Để thấy được chúng mình không cách trở.

Bàn tay em, gia tài bé nhỏ,
Em trao anh cùng với cuộc đời em.


Xem thêm:  Bài thơ Nhật Ký Một Chuyện Tình – Nhà Thơ Phú Sĩ