Bài thơ tình Toán học số 36

0
Bài thơ tình Toán học số 36

Cuộc sống như Không gian Ô mê ga.
Những tiên đề không bao giờ đi hết
Xác suất có mấy ai tính được
Giữa một trường dằn vặt nỗi riêng mình.
Biến cố trong lòng, phép thử
Tay đã chai mà sao hoài trống rỗng
Kết cục rồi tìm hạnh phúc
Cũng chẳng nhìn được chốn thực để tin

Tình bạn sao như một biến ngẫu nhiên
Khi khỏi nhóm vành thân thuộc
trung tâm đã lạc loài định luật
Rồi những năm trôi, rồi những

Quy luật nào phân phối nỗi ?
Người có quá nhiều, kẻ không hề biết
Mỗi đêm buồn cộng thêm vào tần suất
Có ai làm gì để chuẩn hoá lòng mình?

Đem hoà vào ánh
Và hồi quy vào trái tim biết khóc

Hệ số nào tương quan tình cô độc
Với rạc rời những chuỗi

Khi mọi hội tụ giữa không gian
Là nơi có một điều Không thể có.


Xem thêm:  Bài thơ Lạc Lối – Nhà thơ Phú Sĩ