Ba kiếp lang thang – Vũ Hoàng Chương

0
Ba kiếp lang thang  –  Vũ Hoàng Chương

Chúng ta đánh mất cả rồi sao

mất cả âm thanh một thuở nào

da trống, tơ đàn, ôi trúc phách!

đều khô như tiếng hát gầy hao.

Đàn mang tên Đáy mà không đáy

rút hết rồi chăng sợi nhớ thương

hay phách, từ lâu rồi lạc phách

không còn dựng nổi bến Tầm Dương?

Hơi ca hồng đã tan thành huyết

để tiếp vào cho má đỡ xanh?…

bạc mệnh, hỡi ơi, hoàn mệnh bạc;

đâu còn ấm nữa rượu tàn canh!

Hay là đêm ấy Ngưu lìa Chức

xé nát da mình lau mắt ai?

còn được gì đâu cho mặt trống,

đập lên, hoang vắng đến ghê người!

Âm thanh trống rỗng, còn chi nữa

gắng gượng chi cho hồn Nhạc đau

ba kiếp lang thang ngồi chụm lại

chúng ta mất hết, chỉ còn nhau!

Sài Gòn, 20-7-73(?)


Xem thêm:  Nhà thơ Nồng Nàn Phố cùng những áng thơ đặc sắc nhất phần 7