Ánh trăng – Đoàn Phú Tứ

0
Ánh trăng – Đoàn Phú Tứ

Mải miết đường đời đã bấy lâu,
Biếng nhìn cũ muốn quên sầu;
Đêm nay bỗng thấy bên song ngõ
Một ánh xanh mờ thoáng tự đâu,
Leo lét gợi khêu tình quá vãng,
Lòng thơ bao xiết nỗi thương đau;
Vung chăn toan rũ màn đen tối,
Mắt lệ đờ trong vành ngọc cao.


Xem thêm:  Tập Thơ Chữ Hán vang danh của nhà thơ Hồ Chí Minh phần 9