1001 bài thơ Tình Muộn, ta yêu nhau khi tuổi không còn trẻ nữa

0
1001 bài thơ Tình Muộn, ta yêu nhau khi tuổi không còn trẻ nữa

Trong tình yêu không phải ai cũng may mắn sớm tìm được “một nữa” của mình, phải đến khi tuổi đã lớn họ mới tìm thấy được người mà họ yêu thương. Những bài thơ tình yêu dưới đây viết về những cuộc tình đó… Tình Muộn Màng!


TÌNH MUỘN – Thơ: Hoàng Hôn Tím


Ta gặp nhau đây… quá muộn màng

Tóc xanh đã nhạt bóng chiều loang

Lời yêu ngập ngừng…trong xa xót

Lá đổ miên man nhuộm úa vàng…
Ta đứng bên đời khóc chuyện xưa.

Niềm đau in dấu đã bao mùa.

Nghe lòng hanh hao sầu nắng muộn

Chiều buồn hiu hắt dưới cơn mưa
Hạt sầu gieo mãi nặng trong tim

Cõi vắng ta say giấc mộng chìm

dòng đời thêm trống trãi

(Giờ đây đâu thể sống riêng mình)
Đến cuối con đường mới gặp nhau,

Đắng cay cạn chén khúc ly sầu.

Đành thôi lấp vùi niềm khao khát,

Nghe lòng dậy sóng buốt tim đau
Trời chiều buông nhẹ ánh thu xa

Ký ức đã nhạt nhòa

Người đi tháng ngày thêm hoang phế

Trái sầu rơi rụng ngỡ riêng ta.



ĐỪNG… – Thơ: Hòe Vũ Xuân


Ta gặp lại nhau quá muộn rồi

Đời người đã qua lá thu rơi

Tình cạn mất rồi còn đâu nữa

Chỉ có mảnh trăng với khoảng trời.
Dấu ấn tuối xuân đã lỡ rồi

Tình xuân không đâm lộc nẩy chồi

Ngày tháng qua đi còn đâu nữa

Lỡ làng duyên phận lá thu rơi.
Gặp lại nhau đây tại duyên trời

Tình đà đã muộn đó người ơi

Đang lúc xuân thì không gặp gỡ

Thu đã sắp tàn đông tới nơi.
Muộn đó nhưng mà có hơn không

Vẫn cố vun cho mối tơ hồng

Vẫn để vương mang đừng dứt bỏ

Đừng để rơi vào cõi hư không.

Xem thêm:  Hoan hô chiến sĩ Điện Biên Tố Hữu – Khúc khải hoàn ca của dân tộc hào hùng


TÌNH MUỘN – Thơ: Diệp Ly


Từng mảnh vỡ ghim vào tim đau nhói

Cả cuộc đời lạc lối giữa mù sương

Còn gì không khi bóng ngã cuối đường

Hay tình không trọn?
hỡi tim em tràn bão loạn

Một trời sầu dày dạn bởi đau thương

Cánh hoa tàn còn lại chút sắc hương

Có giữ được một thiên đường hạnh phúc?
Em đang mơ rượu nồng đêm hoa chúc

Một lần thôi trao hết một trời thơ

Tình của anh là giọt nước bất ngờ

Làm sống lại từng ước mơ khao khát.
Em đang mơ một đêm trăng bàng bạc

Đôi tâm hồn dào dạt mộng yêu đương

Mình dìu nhau qua ngang trái đoạn trường

Tình dẫu muộn yêu thương đâu đã muộn.



TÌNH MUỘN – Thơ: Tuyết Vân


Em vẫn biết tình mình không êm ả

Bởi gặp nhau khi đã quá muộn màng

Ánh mắt nhìn mà đã chót tơ vương

Gói con tim gửi lời thương trong đó
Kỷ niệm nào bay theo từng cơn gió

Để trong lòng bao nỗi nhớ đầy vơi

Từng đêm về trong khoảnh khắc

Vẳng bên tai những lời yêu sâu lặng
Tình em đó ngọt ngào luôn dâng tặng

Bước đường đời yêu nhau mãi nghe anh

Tô thắm nồng cho tình mãi thêm xanh

Hãy cho em cùng sánh vai anh bước
Nhớ nghe anh trong dòng đời xuôi ngược

Ta một lòng giữ trọn mối tình si

Bao kỷ niệm trong lòng vẫn khắc ghi

Mãi trong tim một mối tình nguyên vẹn.


LỤC BÁT TÌNH MUỘN – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn


rụng hết rồi anh

Xuân sang hoa nở trĩu cành đong đưa

Bên nhau mình mãi vui đùa

Ôm choàng hạnh phúc sớm trưa sum vầy.
Hương tình phảng phất ngất ngây

Lời thương câu nhớ chất đầy buồng tim

Thiếu nhau thì phải kiếm tìm

Trăm năm đừng để…như chim lạc đàn.
Một đời thương nhớ cưu mang

Nợ duyên vương vấn ngập tràn tình nhau

Trăm hoa đua nở khoe màu

Thủy chung giữ trọn trước sau một lòng.
Dẫu rằng tình muộn vẫn mong

Nắm tay thoát khỏi…giữa vòng trầm luân

Bao nhiêu năm đã ru buồn

Nhưng nay hạnh phúc tình luôn ngọt ngào.



GIỌT NẮNG HỒNG – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn


Dòng thơ tình anh viết gởi

Khi Xuân đến bên thềm hoa đua nở

Tình muộn ơi từng giờ anh ôm nhớ

Muốn cùng em trả nợ đến cuối đời.
Mai Cúc Đào đang phơi sắc khắp nơi

Như nhắc nhở một thời luôn nhớ mãi

Dù trải qua năm tháng dài không ngại

Hay xót xa ngang trái chẳng nao lòng.
Nắng Xuân về anh ước vọng chờ mong

Dù hạnh phúc giữa dòng đời nghiệt ngã

Nhớ thương nhau tình thiết tha chẳng lạ

Muốn về chung! dành tất cả riêng mình.
Giọt sương còn đọng chiếc lá lung linh

Mặc Ong Bướm đong tình hoa bẽn lẽn

Mình bên nhau cùng nhìn Trăng sắp lặn

Trọn lời yêu…cho giọt nắng thêm hồng.


TÌNH MUỘN

Thơ: Kim Loan
Trời buồn đổ giọt châu sa

Cứ như nức nở chuyện ta với nàng

Cớ sao duyên phận bẽ bàng

Kẻ đây người đó hai đàng xa xôi
Em ơi lên tiếng đi thôi

Để cho anh khỏi mồ côi một mình

Dẫu sao cũng một cuộc tình

Trong ngăn tim nhỏ khắc hình giai nhân
Hoàng hôn níu gọi xa dần

Tìm anh thổn thức ngàn lần .


THƯƠNG MUỘN – Thơ: Trúc Thanh


Ta gặp nhau khi nắng chiều ngả bóng

Anh luống tuổi đời và tóc chẳng còn xanh

Tình muộn màng nhưng đẹp đúng không anh

Em sẽ thủy chung dù không thành chồng – vợ
Trăm nỗi xót xa. Vạn lần .

Tất cả không bằng một nỗi nhớ cho nhau

Đoạn đường đời anh đến trước, em sau

Tim vẫn nhịp chung một màu lý tưởng
Em sẽ bơ vơ nhìn về một hướng

Anh mãi trong em một hình tượng tôn thờ

Khi bóng anh khuất rồi chỉ còn lại bài thơ

Tín ngưỡng của đôi ta ở hai bờ số phận
Em quá yêu anh chứ tim nào bất cẩn

Tình đã trưởng thành trao nhận có sao đâu

Hạt bụi thời gian phủ tuyết trắng trên đầu

Tình yêu muộn là tình sâu… Anh nhỉ!

Xem thêm:  Những bài thơ hay viết bề kỷ niệm đẹp và ký ức tuổi thơ

Theo Baithohay.com